⬅ Trước Tiếp ➡
"Tốt nhất em nên ngoan ngoãn lại! Đừng để tôi tức giận!" Tần Khiên cất giọng lạnh lùng, nói mà không nhìn vào cô. Hắn thực sự đang rất muốn đánh người đấy, nhưng với cô thì hắn sẽ không!
Vân Khê nghiến răng ken két, nhưng đã không còn giãy giụa nữa. Cô không biết tại sao hắn lại tức giận đến thế, vốn chuyện của cô có liên quan gì hắn chứ!
Đám thuộc hạ thấy Vân Khê chống đối lão đại của mình thì không khỏi giật mình, nộ khí của lão đại đến những thuộc hạ thân cận như bọn họ còn phải e dè mà cô lại dám tỏ ý bất phục? Đúng là khiến họ mở mang tầm mắt rồi!
"Anh muốn đưa tôi đi đâu hả?" Đến khi được Tần Khiêm đặt vào xe, lòng Vân Khê ngày càng bất an, không nhịn được mà tiếp tục náo loạn.
Tần Khiêm vẻ mặt vẫn âm trầm đến đáng sợ:
"Em dám cãi lời tôi đi ám sát Huyết Vũ?"
"Anh dựa vào đâu mà nói như thế?" Vân Khê vừa nói sửa lại quần áo vì lúc nãy giãy giụa trên người của hắn mà hơi rối, vẻ mặt kiên định không sợ hãi.
"Tôi nghĩ em sẽ không chối." Tần Khiêm đảo mắt qua một lượt, cô sao lại cứng đầu đến thế? Chắc chắn cô biết mình không thể chối được, vậy mà vẫn muốn chọc tức hắn!
"Có chuyện gì thì anh nói nhanh đi! Tôi không muốn dây dưa nhiều với anh!" Vân Khê liếc nhìn hắn, nói giọng sắc bén.
"Chuyện của chúng ta muốn nói nhanh là không thể! Không chừng còn phải mất cả đời!" Tần Khiêm khóe miệng còn nhếch lên thành một đường cong tuyệt mỹ.
Long đang lái xe cho bọn họ, nghe lão đại của mình nói thế mà hơi chấn động. Vậy là lão đại đã tìm ra người thích hợp rồi sao?
"Dừng xe!" Vân Khê gằn giọng, nói vọng lên phía trước. Long đương nhiên nghe, nhưng hắn chỉ nghe lời Tần Khiêm, cô ta muốn xuống nhưng lão đại của hắn còn chưa muốn đâu.
"Tần Khiêm! Tôi là tôi còn anh là anh, chuyện của tôi mong anh đừng quản!"
Vân Khê đôi mắt kiên định, nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh như băng của Tần Khiêm, không hề lộ chút sợ sệt.
"Nếu tôi cứ muốn quản?"
ngôn tình hay giúp bạn vốn từ rộng lớn và vốn từ rộng lớn là một trong những chìa khóa dẫn đến thành công của các nhà lãnh đạo lớn - lời nói cho phép bạn nắm bắt sự quan tâm, và sau đó là sự trung thành, của người khác. Đây là kỳ vọng mà haha truyen mong muốn đen đến cho bạn.
Vân Khê thật sự tức giận, vốn đã có ấn tượng không tốt về Tần Khiêm nay lại cộng thêm việc ám sát thất bại, không kiềm chế được mà vung tay đánh về phía hắn.
Tần Khiêm nhanh chóng bắt được quả đấm của cô, nếu bình thường là người khác hắn sẽ không nương tay mà đánh một cách tàn nhẫn. Nhưng đó là Vân Khê, hắn dù tức giận cũng không muốn làm cô đau.
Vân Khê muốn bẻ hướng tay của mình lại để thoát ra nhưng không thể, đành tung một tay khác, một chân cũng thuận thế mà đá mạnh về hướng Tần Khiêm.
Tần Khiêm dễ dàng tránh được, lại ỷ thế mình đang ở trong xe, ép cô vào một góc để cô khỏi cựa quậy:

⬅ Trước Tiếp ➡