⬅ Trước Tiếp ➡
-2
“Đương nhiên không ngại.” Tử Y cười nói, tuy rằng Sở Ngao Dư đi đứng không tiện nhưng cô vẫn luôn tôn trọng ý nghĩ của anh, bởi vì đối với những người tàn tật họ không muốn mình bị đối xử đặc biệt.
Vừa đẩy Sở Ngao Dư ra ngoài cô vừa nói: “Lần này là anh mời tôi lần sau nhất định tôi sẽ mời anh, có qua có lại mới là phương thức xã giao chính xác nhất, nếu luôn luôn chịu thiệt sẽ làm cho đối phương tự nhiên thành thói quen.”
Tuy rằng nam nhân này luôn chịu thiệt với đối tượng là cô nhưng cô cảm thấy phương phức này rất không bình thường, nhất là trước đây cô chưa bao gờ chịu thiệt.
Từ năm sáu tuổi, Tử Y liền lớn lên ở cô nhi viện, tuy rằng nơi đó cũng có nhiều người đối xử không tệ với cô, nhưng việc không mong đền đáp thì cô chưa gặp bao giờ, thực ra nói không thích thì có vẻ làm kiêu nhưng mà nói thích thì có vẻ hơi kì quái.
“Thói quen đó không tốt sao?” Anh tuy rằng rất cao hứng có khả năng mời cô tiếp, nhưng trừ bỏ việc đó ra thì anh không biết có thể làm cái gì cho cô nữa, huống chi anh cũng không muốn nhận sự hồi báo nào từ cô “Hơn nữa tôi cũng không cảm thấy mình bị thiệt.”
“Thói quen ỷ lại một người, sẽ dần mất đi tính tự lập, nếu như một ngày không còn nữa, tôi thật sự không biết làm như thế nào?” Khi nói lời này, cô nhớ lại lúc còn nhỏ, lúc ấy cha mẹ cô cũng gặp tai nạn giao thông, chỉ lưu lại cô ở trên cõi đời này, họ hàng thân thích đều tranh gia tài của cha mẹ cô mà không ai chịu nuôi cô cả, cô giống như là bị thế giới vứt bỏ, lúc ấy cô đã nhủ với lòng mình là trên thế giới này chỉ còn mình cô và cô không nen ỷ vào ai nữa cả, bởi vì trên thế giới này chỉ có chính mình là không vứt bỏ mình thôi.
Tâm Sở Ngao Dư có chút đau đớn, là vì Tử Y cũng là vì chính mình, Tử Y có thể hiểu như vậy là vì cô đã trải qua một chuyện gì đó, mà bản thân anh hoàn toàn như lời Tử Y nói, không có khả năng bồi cô, bằng không anh cũng không có dũng khí mà gặp cô mà chỉ có thể đứng ở chỗ tối ngắm cô, hèn mọn như vậy.
“Xin lỗi” Ngoại trừ xin lỗi, anh không biết nói gì, vốn không biết ăn nói giờ trước mặt Tử Y lại càng vụng về hơn.
Nhưng Tử Y lại cười, nét buồn vừa nãy biến mất không thấy đâu, ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Việc này cùng anh có liên hệ gì đâu, anh hà tất phải xin lỗi, nhưng thật ra tôi cảm ơn anh mới đúng, càng về sau ở trong giới này cần anh chiếu cố nhiều hơn.”
Sắc mặt Tử Y biến hóa một cách tốc độ, làm cho anh sửng sốt hồi lâu, thật ra anh cho rằng anh đã hiểu cô. Nhưng rốt cuộc âm thầm quan sát chú ý cô nhiều năm đến vậy đến lúc tiếp xúc anh mới phát hiện những điều anh ngộ nhận từ trước đến giờ đều không đáng tin cây, Tử Y trong trí nhớ của anh và bây giờ thật sự có rất nhiều bất đồng, nhưng bất luận như thế nào thì anh đều thích cô.
“Đây là điều tôi nên làm” Về cong hay về tư anh đều sẽ đảm bảo che chở cô, cho dù anh chết đi rồi anh vân sẽ như thế, tuyệt đối không làm cho cô mất đi chỗ dựa, trong lòng Sở Ngao Dư nói thầm và cũng là lời hứa hẹn của anh…
10 đến 15
-1
“ Muốn vào ngồi không? ” Hoàng Phủ Tử Y dẫn Sở Ngao tới cửa nhà mình, thần thái tự nhiên mời anh.
Sở Ngao quét mắt về chiếc xe ở đằng xa kia, An Trạch Thụy đã tới đón anh rồi, nhưng anh không muốn đi, chỉ là anh cảm thấy bản thân thiếu dũng khí quá, anh, có thể quang minh chính đại bước vào thế giới của Hoàng Phủ Tử Y sao?
Sở Ngao do dự trong chốc lát, sau đó lắc đầu: “ Muộn rồi, cô nghỉ ngơi sớm đi. ” Có thể cũng cô ăn cơm cùng nhau là anh đã mãn nguyện rồi.
Lông mày của Hoàng Phủ Tử Y nháy nháy, nhưng cũng không khuyên, mà chỉ hỏi: “ Người đón anh tời rồi sao?”
Sở Ngao ấn một cái vào xe lăn, thì cánh cửa xe ở chỗ kia mở ra, An Trạch Thụy bước tới, lúc này anh mới nói: “ Cô vào đi, tôi đi đây. ”
“ Được tạm biệt. ” Hoàng Phủ Tử Y thật thà nó, nhìn An Trạch Thụy một lát, gật đầu rồi xoay người vào phòng, Sở Ngao ngơ ngác nhìn bóng lưng của cô, đến chớp mắt cũng không nỡ, ánh mắt cứ nhìn như vậy mãi, cuối cũng An Trạch Thụy không nhìn được nữa mới đẩy xe đi.
Hoàng Phủ Tử Y vừa vào phòng, Tiểu Ngao Ô liền nhảy ra, thần bí nói: “ Chủ nhân tôi mới phát hiện một bí mật. ”
Hoàng Phủ Tử Y đang nghĩ đến chuyện hồi nãy, không chú ý hỏi lại: “ Bí mật gì? ”
“ Người đó rất thích người đó, đối với chủ nhân rất tốt. ” Tiểu Ngao Ô rất vui, kích động chạy nhảy.
Hoàng Phủ Tử Y đảo mắt, nói: “ Anh ta không phải là nam chủ nhân, đừng có gọi linh tinh. ”
“ Sao lại không phải, vậy người kia là ai? ” Tiểu Ngao Ô không tin, hỏi lại cô.
Hoàng Phủ Tử Y cảm thấy bản thấy bản thân đang cùng một cái gì đó không biết là chó hay là một cái máy tính biết nói, hoặc là một bóng ma nói chuyện nữa, bây giờ còn đang tìm bản thể cho chính nó, cái thứ này dựa vào cái gì mà kêu cô phải tìm một người chủ cho nó không biết nữa!
Mà lúc này, điện thoại của cô vang lên, là của An Huệ.
“ Chị an có chuyện gì không ạ? ” Hoàng Phủ Tử Y mở lời
“ Kịch bản đó biên kịch đồng ý sửa rồi, chỉ cần vài ngày là được, chị đang có trong tay khoảng vài chương trình truyền hình thực tế, em có muốn tham gia không? ”
“ Có những loại nào vậy chị, có hot không ạ? ”
An Huệ cảm thấy cản lời, ngữ điệu mang theo sự cam chịu nói lại: “ Sao em muốn hot vậy, với điểu kiện của em bây giờ thì đâu cần gấp vậy chứ? ”
“ Đã có thể hot, thì sớm vẫn là hơn muộn. ” Nguyên nhân thật sự cô không thể nói,  nên là chuyển đề tài: “ Là loại chương trình nào vậy chị? ”
“《Lương Hành thiên hạ》biết không? ” An Huệ lại hỏi cô.
“ Đương nhiên. ”  《Lương Hành thiên hạ》hiện là tiết mục được rất nhiều người mong chờ, , không chỉ thu hút minh tinh của giới giải trí, mà còn biết đến bởi không ít các diễn viên trên thế giới, mỗi một tập có khoảng tám khách mời, thời gian tối đa chỉ có một ngày, quay một tuần chiếu một tuần, nội dung là các hoạt động của những vị khách tham gia, giống như đi thăm cô nhi viện hoặc các viện dưỡng lão, hoặc là đi tặng quà cho các em thiếu nhi ở các vùng sâu vùng xa, mỗi tập đều rất cảm động,  tính tuyên truyền cao cho nên rất nhiều nghệ sĩ muốn tham gia chương trình này.
“ Vậy em có muốn tham gia không? Lần quay này chúng ta sẽ đi thăm các em ở trung tâm bảo trợ trẻ em, cùng chơi với các em ấy, thời gian quay là hôm sau, địa điểm ở Bắc Kinh. ” An Huệ nhìn trúng chương trình này vì thời gian và địa điểm đều phù hợp với Hoàng Phủ Tử Y, đương nhiên quan trọng hơn là sức ảnh hưởng của chương trình này quá lớn, đây là hoạt động đầu tiên Hoàng Phủ Tử Y tham gia, cô không thể sơ xuất được.
“ Dạ, vậy làm phiền chị. ” Hoàng Phủ Tử Y nhanh chóng trả lời, loại hoạt động này, nếu không phải do sự can thiệp của Sở Ngao thì làm sao cô có thể tham gia được, hồi trước cô không có nghĩ nhiều cho nen không cảm thấy không đúng, bây giời mới biết nguyên do, không kìm được lại nhớ tới người kia.

Sau khi cúp điện thoại, Hoàng Phủ Tử Y ngồi xuống, yên lặng suy nghĩ, bởi vì cô chủ động, cho nên quan hệ giữa cô và Sở Ngao mới thay đổi, chỉ là không biết sau này sẽ đi tới đâu, cô cũng không biết, nhưng cái cảm giác không nắm chắc được như thế này làm cô rất bất an, lại có chút hưng phấn, giống như tính cách của cô vậy.
Bởi vì quan hệ của hai  người có tiến triển, cho nên không chỉ Hoàng Phủ Tử Y mà ngay cả Sở Ngao lúc này đang ngồi trên xe, cũng cảm thất bối rối, bất an, anh hối hận vì từ chối lời mời vào nhà chơi của Hoàng Phủ Tử Y, lại lo là mình để lại ấn tượng không tốt cho cô, mà anh càng lo lắng, thì mặt càng lạnh, đến cả thân người cũng phát ra hàn khí.
-2
An Trạch Thụy nhịn một chút, sau đó không kìm được hỏi: “ Thiếu gia, ngài ra ngoài với Hoàng Phủ tiểu thư, cảm thấy không vui sao? ” Nếu không sao lại mang khuôn mặt như đang hận người khác thấu xương vậy?
Sở Ngao quét mắt về An Trạch Thụy, trả lời: “ Nhiều chuyện. ”  Anh đương nhiên vui mừng rồi, chỉ là không biết cô có vui hay không thôi! Sở Ngao cảm thấy trong lòng bứt rứt không chịu nổi,  càng làm cho cái vẻ mặt đó của anh đáng sợ thêm.
“ Tôi là quan tâm ngài thôi mà. ” An Trạch Thụy bị nhìn đến toàn thân phát run, trong tim lo lắng, không có Hoàng Phủ tiểu thư ở đây, thiếu gia thật khủng bố.
⬅ Trước Tiếp ➡