Chương 4
Như Chân véo mặt Dương Lạc Lạc "Không biết cậu yêu đương kiểu gì nữa, yêu rồi để người ta quản từ đầu tới chân hả?
Cái này không cho ăn, cái kia không cho làm.." Dương Lạc Lạc thở dài "Chắc tại anh ấy giàu đấy." "Cậu cứ để người ta dắt mũi đi." Diêu Như Chân trêu cô "Giờ đổi người còn kịp đấy, ngoài kai thiếu gì người đẹp, cần gì phải dính mãi với tên mập nhà cậụ" "Ví dụ như Trì Thiên Lương ấy hả?" Dương Lạc Lạc nháy mắt với cô.
Mí mắt Diêu Như Chân giật giật "Đang yên lành sao lại nhắc tới cậu ta?" "Vì cậu ấy đẹp mà." Nhân lúc chồng chưa cưới không có bên cạnh, Dương Lạc Lạc vô cùng rộng lượng đánh giá nhan sắc người khác.
Diêu Như Chân cũng ráng nhớ lại mặt mũi của Trì Thiên Lương.
Là lớp trưởng được chỉ định suốt nhiều năm, ngoại hình của anh thuộc cùng một kiểu với Dương Lạc Lạc điềm đạm, ngoan ngoãn, nhìn phát là biết được lòng phụ huynh.
Nhưng Diêu Như Chân có nhắm mắt lại cũng chỉ nhớ đến chuyện anh mỉm cười kéo mình đến phòng giáo viên, dọc đường đi còn bị các bạn học vây xem.
".." Diêu Như Chân.
Bóng ma tâm lý tuổi thơ.
"Thôi đừng nhắc đến cậu ta nữa." Diêu Như Chân nhắm tịt mắt, vẻ mặt đau khổ "Xúi quẩy." "Tớ nhớ là lớp trưởng lớp cậu tốt tính lắm mà." "Cái kiểu như cậu ta thì gọi là tâm cơ, bụng toàn ý xấu đấy." Diêu Như Chân hừ một tiếng rồi đáp "Cậu không biết đâu, lúc trước cậu ta toàn nhắm vào tớ thôi." "Là cậu chột dạ nên mới cảm thấy người ta nhắm vào mình thì có." Dương Lạc Lạc vạch trần cô.
Diêu Như Chân không phủ nhận.
"Học sinh ngoan và học sinh cá biệt không hợp nhau là chuyện bình thường." Cô nói.
Trì Thiên Lương là chính là khắc tinh thời trung học của cô một người là lớp trưởng, một người là học sinh cá biệt, cãi cọ suốt cả ngày.
Cô trốn học, anh đứng rình dưới bờ tường; cô thảy gián giả, anh bèn túm người đưa đến phòng giáo viên.
"Tớ hiểu mà, chẳng phải đây chính là mở đầu cho tiểu thuyết ngôn tình sao?" Dương Lạc Lạc đáp lại như thể đã tiếp thu, cô ấy tập trung lái xe "Cậu sắp đi gặp bạn nữa phải không?
Để tớ đưa cậu đi." "Thôi không cần đâụ" Diêu Như Chân cúi đầu xem nhóm chat "Sáu đứa thì bốn đứa bận, hủy kèo luôn rồi." Cô cúi đầu trả lời tin nhắn rồi gọi điện hủy bàn đã đặt ở nhà hàng.
Sau khi tốt nghiệp, xa rời trường lớp, mười cuộc hẹn thì hết tám cuộc không thành.
Có lần rủ nhau đi xem phim, bạn bè ai nấy đều phải tăng ca, trễ tận hai tiếng, Diêu Như Chân giận đến độ tặng luôn vé cho người qua đường.
"Ồ." Dương Lạc Lạc ngập ngừng "Tiếc là nhà tớ nấu cơm rồi, không thì tối nay hai đứa mình ăn chung luôn." "Có sao đâụ" Diêu Như Chân uể oải dựa vào ghế "Lát cậu thả tớ trước cửa hàng tiện lợi là được, tớ xử luôn hai bữa một lúc." Dương Lạc Lạc đưa Diêu Như Chân đến cửa hàng tiện lợi ở gần nhà.
Cô đút tay vào túi bước vào trong, cứ thế quét sạch các loại sandwich đủ vị, tiện thể gọi thêm hai xiên cá viên cà ri.
Nhân viên cửa hàng quét mã xong thì nói "Tuần này thuốc xổ dạng hộp khuyến mãi, mua ba tặng một." Nghe xong, Diêu Như Chân cười tươi rói "Vậy tôi lấy luôn ít thuốc xổ, đúng lúc trong nhà cũng hết thuốc xổ." Chẳng bao lâu sau, Trì Thiên Lương đã bị Tào Tháo rượt.
Anh không về công ty mà lái xe đến bệnh viện trực thuộc đại học A, nơi