"Nhi thần không có ý đó " Lý Thiền vội vàng giải thích. Chàng trầm ngâm một lát rồi quay sang Khương Hoàn "Vì là mẫu phi ban tặng, nàng cứ nhận đi."
Khương Hoàn vốn dĩ đã sắp tháo được vòng xuống, nghe vậy lại cắn răng đẩy nó trở về cổ tay, đến mức làn da bị ma sát đỏ ửng.
"Tạ ơn mẫu phi "
Lúc này sắc mặt Đồng Quý phi mới dịu đi, bà vui vẻ kéo tay Khương Hoàn "Đi, theo bản cung đến ngự hoa viên ngắm hoa."
"..."
Không ăn cơm sao?
Khương Hoàn chỉ có thể gượng cười, ép ra hai chữ từ kẽ răng "Được ạ."
Đồng Quý phi liếc nhìn Lý Thiền "Cảnh Vương cũng đi đi "
"Vâng " Lý Thiền gật đầụ
Trong ngự hoa viên, mẫu đơn đang nở rộ, đua nhau khoe sắc rực rỡ. Nhưng khi đứng trước phong thái lộng lẫy của Đồng Quý phi, chúng lại trở nên ảm đạm không đáng nhắc đến.
Lúc này, Khương Hoàn đói đến mức bụng sôi ùng ục, hoàn toàn không còn tâm trí nào để thưởng hoa, cũng chẳng có lòng dạ ngắm mỹ nhân.
Lúc rời phủ, nàng còn nghĩ không ăn sáng cũng chẳng sao, dù gì trước đây nàng cũng thường xuyên bỏ bữa sáng, đã thành thói quen rồi. Nhưng nàng quên mất một điều cơ thể này thuộc về nữ phụ, vốn quen với nếp sống điều độ, ăn uống đúng giờ. Huống hồ, người thời cổ đại vốn ăn ít, bữa nào cũng chẳng đủ no, bỏ một bữa đã là chuyện không thể chịu nổi.
Trong khi đó, Đồng Quý phi lại đang vô cùng hứng thú, hết kéo nàng ngắm chỗ này lại chỉ chỗ kia, giống như một nhóm đại thẩm hào hứng đi tham quan danh lam thắng cảnh, chỉ thiếu mỗi chiếc điện thoại để chụp ảnh tự sướng.
Đi đến một đình nghỉ mát, dường như bà cũng thấm mệt, liền đề nghị dừng chân nghỉ ngơi.
Khương Hoàn thở phào nhẹ nhõm, nếu còn đi thêm vài bước nữa, có lẽ nàng sẽ ngất xỉu mất.
"Cảnh Vương phi, cảnh sắc ngự hoa viên thế nào?"
Đã đói đến mức mắt hoa lên, đầu óc choáng váng, Khương Hoàn ngơ ngác ngẩng đầu lên "A?"
Đúng lúc này, các tỳ nữ mang trà và bánh điểm tâm lên. Đôi mắt Khương Hoàn lập tức sáng rực, như hồi sinh từ cõi chết.
"Đẹp Đẹp vô cùng Có thể cùng mẫu phi thưởng thức cảnh sắc tuyệt vời thế này, nhi phụ thật sự vinh hạnh "
"Đúng là biết nói chuyện " Đồng Quý phi mỉm cười, vỗ nhẹ tay nàng, thái độ vô cùng thân thiết.
"Năm đó, khi con theo phụ thân tiến cung, bản cung vừa nhìn đã rất có cảm tình. Sau này nhớ thường xuyên vào cung, bầu bạn trò chuyện cùng bản cung."
Khương Hoàn ngoan ngoãn gật đầụ Nếu không phải người xuyên không, có lẽ nàng đã thực sự tin tưởng tình cảm chân thành này rồi.
Muốn sống trong hậu cung mà như cá gặp nước, ai mà chẳng có chút thủ đoạn? Hậu cung chẳng khác nào một lò luyện diễn xuất tàn khốc, kẻ nào tốt nghiệp được đều là ảnh đế, ảnh hậụ
Nhất là người như Đồng Quý phi, vừa có nhan sắc, vừa có trí tuệ, lại còn sở hữu kỹ năng diễn xuất bậc thầy, nên mới có thể độc tôn hậu cung. Dù trong cung vẫn còn nhiều phi tần trẻ trung xinh đẹp, nhưng họ cũng chỉ có thể xuất hiện làm nền trong yến tiệc, căn bản không thể so bì với bà.
Chuyện để Lý Thiền cưới nữ phụ vốn là do Đồng Quý phi thúc đẩy. Đây cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của bà. Đối với Đồng Quý phi, nữ phụ Khương Ngọc cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Khương Hoàn khẽ nhúc nhích ngón tay, muốn ám chỉ rằng sự nhiệt tình của Đồng Quý phi đã hơi quá mức, bà có thể thả tay ra được rồi.
Nếu cứ nắm chặt thế này, nàng còn ăn uống thế nào?
Không ngờ Đồng Quý phi lại đột ngột kéo tay nàng đặt vào tay Lý Thiền, mạnh mẽ ép hai bàn tay họ chạm vào nhaụ
"Hy vọng từ nay về sau hai con phu thê đồng lòng, bạc đầu giai lão "