⬅ Trước Tiếp ➡
Y phục màu trắng vốn là điều cấm kỵ trong cung, vậy mà Lý Kỳ lại ngang nhiên mặc vào mà chẳng ai có ý kiến, hẳn cũng là do hoàng đế ngầm cho phép. Vì thế, các phi tần trong cung đều đối xử với hắn vô cùng khách khí.
"Chẳng phải là Ninh Vương sao " Đồng Quý Phi cười nói "Bản cung làm gì có món ngon nào chứ?"
"Hơn nữa, chẳng lẽ Ninh Vương đến đây chỉ để ăn sao? Hay lại nhắm trúng vị cung nữ nào trong cung bản cung rồi?"
Lý Kỳ trước tiên chắp tay hành lễ với Đồng Quý Phi, sau đó cười nói "Vẫn là quý phi nương nương hiểu lòng ta nhất " Hắn đưa mắt quét qua mấy cung nữ đang phấn khởi kia.
"Cổ nhân có câu "Giai nhân có thể thay cơm". Trong cung này, chỉ có các tỷ tỷ trong cung của nương nương là hợp ý ta nhất. Nhưng hôm nay ta không phải đến để xin người ban thưởng cung nữ."
Ánh mắt Lý Kỳ cuối cùng dừng lại trên người Khương Hoàn, nụ cười mê hoặc lòng người.
"Ta đến là để gặp vị tân Vương tẩu của ta "
"Khụ " Khương Hoàn suýt nữa bị sặc bánh, đúng là nam phụ này biết cách gây bất ngờ.
Thực tế, dù Lý Kỳ trông có vẻ phóng đãng nhưng hắn lại là kiểu lãng tử si tình, phong lưu nhưng chẳng để lại dấu vết. Đối với nữ chính, hắn luôn một lòng một dạ.
Đối với hắn, không có gì quan trọng hơn nữ chính. Hắn vốn không màng quyền lực, nhưng chỉ vì nữ chính bị cuốn vào tranh đoạt ngôi vị, hắn cuối cùng lại đánh mất bản tâm, thất bại thảm hại.
So với Lý Thiền bị ép cưới Khương Hoàn vì quyền thế, Lý Kỳ lại càng được độc giả yêu thích hơn, nên nói hắn là nhân vật "ý khó bình" cũng không hề sai.
Lý Kỳ hứng thú đánh giá nàng "Nghe nói đại tiểu thư nhà họ Khương dung mạo như hoa, hôm nay gặp mặt mới biết còn kiều diễm hơn cả hoa."
Khương Hoàn hai ba ngụm nuốt hết điểm tâm trong miệng, khẽ cúi người hành lễ, trên mặt nở nụ cười đúng mực "Ninh Vương điện hạ quá khen "
Lý Thiền cũng đứng dậy mời "Đã đến rồi thì cùng ngồi đi "
"Đa tạ vương huynh "
Lý Kỳ ngồi xuống, nâng chén trà lên "Vẫn chưa chúc mừng vương huynh tân hôn, hôm nay lấy trà thay rượu, chúc hai vị đầu bạc răng long, đồng tâm đến già "
Thấy Lý Thiền nâng chén trà đáp lễ, Khương Hoàn cũng nhanh chóng làm theo. Xem ra, trước khi gặp nữ chính, hai huynh đệ này vẫn còn hòa hợp. Dù sao hiện tại, Lý Kỳ không có dã tâm tranh đoạt ngôi vị thái tử, nên đối với Lý Thiền không có uy hiếp gì.
Đồng Quý phi cười nói "Ninh Vương cũng không còn nhỏ nữa, theo bản cung thấy, đã đến lúc thành thân rồi. Bản cung có một cháu gái, dung mạo…"
Lý Kỳ vừa nghe liền vội vàng từ chối, kêu khổ "Quý phi nương nương tha cho ta đi Ta vốn không thích bị gò bó, nếu có một nữ nhân quản thúc thì chẳng khác gì ngồi tù. Vậy thì chi bằng đừng làm khổ người ta."
Đồng Quý phi trách nhẹ "Là do Ninh Vương chưa gặp được người mình thích thôi. Nếu thực sự gặp được, chắc chắn cam tâm tình nguyện để nàng quản lý."
Lời này, Khương Hoàn đồng tình.
Có thể khiến Lý Kỳ quay đầu lại đương nhiên chỉ có nữ chính. Đáng tiếc, nàng không có cơ hội được chứng kiến cảnh tượng tranh giành nữ chính và hoàng vị giữa Lý Thiền và Lý Kỳ, nếu không, nàng nhất định sẽ ngồi hàng đầu hóng drama.
Buổi trà đàm trong ngự hoa viên diễn ra vô cùng hòa hợp, Khương Hoàn cũng ăn uống no nê. Trước khi rời cung, Đồng Quý phi còn ban tặng thêm nhiều báu vật, thể hiện sự hài lòng của bà đối với nàng dâu này.
Ra đến cửa cung, Lý Kỳ và Lý Thiền đi phía sau trò chuyện, Khương Hoàn thì lên xe ngựa trước.
Lý Kỳ nhìn về phía xe ngựa, thuận miệng nói "Nghe nói mấy ngày trước có tin thắng trận từ Tây Nam báo về, Nam Di đã xưng thần. E rằng trong hai ngày tới, Khương Hằng cũng sẽ hồi kinh, thăng quan tiến chức là điều không cần bàn cãi."
⬅ Trước Tiếp ➡