⬅ Trước Tiếp ➡

"Cảm ơn cô nhé." Tô Ly gắng gượng nở một nụ cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô gái, mượn lực của cô ấy dứng dậy.
"Không...không có gì ạ." Cô gái có hơi chấn kinh lấp bấp không thôi.
"Có thể giúp tôi cởi váy cưới và tẩy trang được không?" Tô Ly thấp giọng nhẹ nhàng hỏi cô gái.
"Được, được ạ " Cô gái không chút do dự đồng ý như thể chậm một giây thôi sẽ bị Tô Ly quát mắng.
"Ân, cảm ơn cô nhé " Tô mỉm cười hồi đáp, lại lần nữa làm cô gái không dám thở mạnh sợ Tô Ly đột ngột thưởng cho mình một cái tát.
Hai người đều mang tâm tư riêng mà hoàn thành tháo trang. Tô Ly cảm thấy bản thân như được tháo hết gông cùm xiềng xích, trở thành người tự do, còn cô phục vụ như được đại xá nhanh chóng rời khỏi tầm mắt Tô Ly.
Tô Ly tâm tình phức tạp về đến ngôi nhà tân hôn của cô và Tạ Đình, bởi vì Tô Ly cũng không biết mình có thể đi đâụ
Mang tiếng là tiểu thư của Tô gia nhưng thực tế tài khoản của Tô Ly không có được bao nhiêu, hơn nữa Tô gia cũng sẽ không cung cấp nhà riêng cho công cụ liên hôn.
Nơi này nói là tân gia của cô và Tạ Đình nhưng hắn cũng rất ít khi trở về, thậm chí cũng không có ý định đặt chân đến đây, hắn đến đây cũng chỉ để cảnh cáo cô đừng giở trò với Cố Thanh mà thôi.
Ngôi nhà cao hai tầng này cũng xem như một biệt thự nho nhỏ, có sân có vườn hoa, chỉ có điều cách trung tâm thành phố quá xa, hơn nữa đường đi đến đây cũng rất vắng vẻ, rất thích hợp để làm chuyện xấu rồi phi tang chứng cứ.
Lúc Tô Ly về đến tân gia trời cũng đã chập tối, căn nhà này nghe nói là Tạ Đình đã dùng chính tài sản của bản thân để mua nó. Nữ phụ nghe được điều này liền lầm tưởng trong lòng Tạ Đình cũng có cô nên cô đã vui vẻ một hồi lâụ
Tô Ly cũng yên tâm ở lại đây, ít nhất không bị Tô gia làm phiền, bị Tạ gia ngó lơ, càng không bị Tạ Đình để mắt đến, cô cũng có thời gian suy tính cuộc sống sau này của chính.
Tô Ly đi vào phòng ngủ, cô thả bản thân rơi tự do lên giường, cô ngẩn người nhìn trần nhà trong mắt tràn đầy chờ mong về tương lai.
Cô sẽ bán đi một ít trang sức, túi xách, quần áo để tích lũy một khoảng tiền, tiền luôn là thứ tốt. Chờ cốt truyện đi đến hồi cuối cô có thể bình yên rời khỏi vòng xoáy này rồi.
Tô Ly từng mơ ước sẽ trở thành nghệ sĩ dương cầm, nhưng giấc mơ của cô mãi mãi không thể thực hiện được bởi vì cô không thể làm chủ chính mình nhưng bây giờ đã khác, cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Tô Ly bắt đầu chờ mong cuộc sống tươi đẹp sau này.
Trong bất tri bất giác Tô Ly đã ngủ thiếp đi, đến khi cô tỉnh lại đã đến giữa đêm.
Bụng truyền đến từng đợt thông báo réo rắc, Tô Ly đành phải xuống bếp tìm thứ gì đó lót dạ.
Biệt thự không có người hầu thường trú nên cũng không ai nấu ăn cho Tô Ly, cả căn nhà to lớn này chỉ còn lại một mình cô, Tô Ly chỉ có thể tự mình nấu ăn.
Thật may mắn là trong bếp vẫn còn ít mì gói và trứng, cô hứng thú bừng bừng xắng tay muốn thử tự mình nấu ăn, mì trứng không phải là món ăn cầu kỳ nhưng đối với Tô Ly mà nói mọi thứ đều rất xa lạ, cô cẩn thận học theo cách nấu mì trên mạng, cẩn thận nêm nếm, cuối cũng cũng cho ra thành phẩm, không quá tệ, ít nhất vẫn có thể cứu đói.
Món ăn không ngon, nhưng Tô Ly lại vui vẻ vô cùng, dù sao đây cũng là minh chứng cho việc cô không còn bị cốt truyện khống chế.


⬅ Trước Tiếp ➡