⬅ Trước Tiếp ➡
Kết quả vừa đứng dậy, cà vạt đã bị Chu Mạt nắm chặt. Cô sốt đến mơ màng, mơ hồ lẩm bẩm
“Tôi muốn… ly hôn với anh.”
Tạ Sạn “…”
Một giây sau, anh khom lưng, ghé sát tai Chu Mạt, lạnh lùng cười một tiếng
“Cô cứ tiếp tục diễn đi.”
Nói xong, anh mạnh tay giật cà vạt khỏi đầu ngón tay cô, sau đó đứng dậy, xoay người rời đi.
Dì Chu tiễn anh đi một lúc rồi quay lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Chu Mạt trên giường. Bác sĩ cũng vừa vào kiểm tra và tiêm thuốc cho cô.
Ông ta nói với dì Chu “Chậm chút nữa thôi là sốt đến mức ngốc luôn rồi.”
Dì Chu cười cười, vội vàng cảm ơn bác sĩ.
Khi Chu Mạt tỉnh lại, cô mới phát hiện mình đang ở bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng và những bức tường trắng khiến cô có chút không chân thực. Mãi đến khi dì Chu xách theo một chiếc túi CUCCI bước vào, Chu Mạt mới thở phào một hơi vẫn còn trong thế giới thực
Dì Chu nhìn cô “Tỉnh rồi?”
Chu Mạt ừ một tiếng, khẽ nhích người lên. Dì Chu tiến lên đỡ cô một chút, sau đó cầm bình giữ nhiệt bên cạnh, nói “Uống chút cháo đi. Uống xong bát này thì có thể về rồi.”
“Cảm ơn dì Chụ” Chu Mạt đáp, nhận lấy bát cháo rồi cúi đầu uống từng ngụm nhỏ. Cổ họng cô đang đau rát, lại thêm người vừa sốt ra mồ hôi, nên khi uống cháo nóng, cô cảm thấy vô cùng dễ chịụ Cổ họng dịu hẳn, dạ dày cũng ấm lên. Chỉ chốc lát sau, trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi.
Dì Chu đứng bên cạnh nhìn, thấy cô ăn xong liền cầm lấy bình giữ nhiệt và muỗng, vào toilet rửa sạch.
Sau đó, cô ngồi thêm một lúc. Trời dần tối, chai truyền dịch cũng vừa hết. Tinh thần Chu Mạt khá hơn nhiều, ít nhất tay chân không còn rã rời nữa.
Y tá bước vào tháo dây truyền, dặn dò “Hai ngày tới vẫn phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng để bị gió lùa. Ngoài ra, nên ăn uống thanh đạm một chút.”
Chu Mạt gật đầu, mỉm cười “Cảm ơn.”
Cảm giác còn sống thật tốt nhưng nếu cơn sốt này có thể đưa cô quay lại thế giới cũ thì cũng không tệ. Cô thầm nghĩ trong lòng.
Chu Mạt ngáp một cái, dì Chu đưa túi đồ cho cô, nói “Đi thay quần áo đi.”
Chu Mạt khẽ nói lời cảm ơn, cầm túi bước vào toilet. Cô thay nội y, mặc vào, rồi khoác lên quần và áo sơ mi. Lúc này, cô mới cảm thấy an toàn hơn.
Cô đứng sát vào gương, vuốt nhẹ mái tóc. Mái bằng này xấu đến phát hờn.
Thuận tay, cô vuốt tóc ra sau, tạo kiểu gọn gàng hơn.
Vừa bước ra khỏi toilet, dì Chu đã thu dọn xong đồ đạc của cô. Nhìn thấy Chu Mạt, bà hơi sững người một chút.
Thầm nghĩ, quả nhiên "người đẹp vì lụa."
Chu Mạt xắn tay áo lên, một lần nữa nói lời cảm ơn với Dì Chụ Dù biết bà không thích mình, nhưng ít nhất bà vẫn làm tròn trách nhiệm, không hề quá khắt khe.
Cô đi theo Dì Chu ra khỏi phòng bệnh. Vừa bước ra ngoài, cánh tay cô đột nhiên bị ai đó va vào mạnh mẽ.
Chu Mạt bị va mạnh đến mức suýt đập vào tường. Người đụng vào cô là một phụ nữ cao gầy, đi giày cao gót, mặc váy ren màu bạc. Cô ta đeo kính râm và khẩu trang, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí chất sang chảnh toát ra từ người này.
Người phụ nữ kéo nhẹ kính râm xuống, liếc nhìn Chu Mạt rồi nói "Sorry."
Bên cạnh cô ta còn có hai cô gái cũng đeo khẩu trang, ánh mắt có chút cảnh giác nhìn Chu Mạt.
Một trong hai người kéo nhẹ khẩu trang xuống, giục "Chị Liên Tây, đi nhanh thôi, lát nữa truyền thông kéo tới đấy "
Chu Mạt "..."
Gặp nữ chính luôn sao? Trùng hợp vậy à?
Đỗ Liên Tây nhanh chóng đeo lại kính râm, nói lời xin lỗi xong liền dời ánh mắt đi, cúi đầu thấp giọng trả lời cô gái bên cạnh, sau đó xoay người rời đi vội vã. Hai cô gái đi cùng trước khi rời đi đều liếc nhìn Chu Mạt một cái. Trong ánh mắt họ đầy vẻ kiêu ngạo, khinh thường, như thể cô là kẻ cố tình gây sự vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡