⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng bao lâu sau, trang điểm hoàn tất.
Lúc này, Giang Anh chạy đến, vỗ nhẹ vai cô, hạ giọng hỏi
"Cô chọc giận Đỗ Liên Tây à?"
Chu Mạt nhíu mày, khó hiểu "Tôi có làm gì đâu?"
Giang Anh sắc mặt khó coi "Cô ta nói kiểu tóc của cô xấu tệ."
Chu Mạt “...”
Đúng là thần kinh
Giang Anh hạ giọng nói
"May mà bộ phim này cô chỉ có một suất diễn. Quay xong thì chúng ta rời đi ngay. Sau này cố gắng đừng để kiểu tóc đó nữa."
Chu Mạt “...”
Giờ thì cô đã hiểu thế nào là "hào quang nữ chính.” Thì ra vai nữ phụ lại có thể bị dìm đến mức này.
Dù quần chúng diễn viên khá đông, ai cũng phải hóa trang và thay trang phục, nhưng vì không cần quá chỉnh chu nên mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Bên ngoài trời càng lúc càng nắng gắt, ánh mặt trời chói chang phủ xuống mặt đất một màu vàng rực. Ở môi trường quay như thế này, bất cẩn một chút là có thể bị sốc nhiệt.
Chu Mạt theo đoàn người đi đến bên đường, nhận đạo cụ là một chiếc màn thầu, rồi ngồi xổm xuống.
Đạo diễn quay lại nhìn lướt qua đám diễn viên, sau đó gật đầu
"Bắt đầu "
Mọi người xung quanh lập tức nhập vai, Đỗ Liên Tây khoác lên mình bộ áo gấm tinh xảo, tay cầm roi, từng bước tiến về phía đám đông nơi Chu Mạt đang ngồi.
Cô ta khẽ nâng cằm, gương mặt đầy kiêu ngạo.
Chu Mạt có lời thoại. Cô lười biếng ngồi xổm, hai tay buông thõng, cắn một miếng màn thầu với vẻ mặt hài hước, sau đó phát ra mấy tiếng “nha nha nha.”
Ống kính nhanh chóng nhắm ngay Chu Mạt.
Khuôn mặt Chu Mạt dù bị hóa trang lấm lem nhưng lại vô cùng sinh động, khiến đạo diễn cũng hơi sững lại, nhanh chóng bắt trọn khoảnh khắc này qua ống kính. Đỗ Liên Tây thẹn quá hóa giận, hung hăng vung roi da màu đen từ phía sau, quất thẳng về phía Chu Mạt. Chu Mạt bật cười lớn, vội vàng lùi lại nhưng lại vấp bậc thang, ngã sóng soài xuống đất tɾong tư thế cực kỳ thảm hại.
Miệng cô vẫn còn cắn chặt chiếc màn thầu, thậm chí nó còn bị bẩn the0...
Đỗ Liên Tây tức giận định vung roi lần nữa, nhưng động tác lại khựng lại. Ánh mắt cô ta khẽ thay đổi...
Không khí xung quanh cũng có chút kỳ lạ. Những người có mặt ở phim trường the0 ánh nhìn của Đỗ Liên Tây mà đổ dồn về một hướng. Chu Mạt vẫn đang nửa ngồi nửa quỳ trên bậc thang, cũng tò mò nhìn the0.
Chỉ thấy một chiếc Land Rover màu đen dừng lại cách đó không xa.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông khoác trên mình bộ vest đen bước xuống. Anh ta khẽ cúi đầu chỉnh lại tay áo, đồng thời tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt hẹp dài sắc bén quét nhìn về phía này.
Chu Mạt "..."
Ồ.
Nam chính, Tạ Sạn.
Không khí trở nên trầm mặc tɾong vài giây.
Tạ Sạn đặt một tay lên tay vịn ghế, đầu ngón tay gõ nhịp nhẹ, khớp xương rõ ràng. Chiếc áo sơ mi trắng của anh hơi mở ở cổ, tạo cảm giác lạnh lùng, xa cách. Hồi lâu, anh hơi nghiêng người về phía trước, một tay đặt lên đầu gối, ánh mắt lãnh đạm nhìn Chu Mạt
"Tôi và... Đỗ Liên Tây lên hot search, cô rấtvui sao?"
Giọng nói mang the0 một nhịp ngắt quãng, như thể đang suy xét điều gì đó.
Anh khẽ nhướng mày, biểu cảm có chút nghi hoặc, không tin tưởng.
Bên cạnh, dì Chu cũng buông quả táo tɾong tay xuống, trầm mặc nhìn Chu Mạt.
Chu Mạt đứng ở cửa, vẫn là bộ quần short đen và áo trắng mặc từ sáng. Chiếc áo sơ mi được thắt nút cao, để lộ vòng e0 mảnh mai, trắng nõn. Đôi chân dài thẳng tắp nổi bật dưới ánh mặt trời. Mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt thanh tú, cong cong nơi chân mày càng làm tăng thêm vẻ sắc sảo. Ánh mặt trời từ phía sau chiếu tới, tạo thành một vầng sáng nhàn nhạt quanh người cô.
Dưới ánh mặt trời, Chu Mạt thoạt nhìn mong manh, có chút nhu nhược, nhưng đồng thời cũng mang the0 nét đẹp dịu dàng, cuốn hút.
⬅ Trước Tiếp ➡