⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc trước cô không cảm thấy gì nhưng bây giờ khi nhìn thấy những đứa nhỏ cười vui sướng như thế, Ninh Tri lại nhìn về phía tiểu Lục Tuyệt, trong lòng ê ẩm.
Tựa như bé có một cái xác cứng ngắc, tự bé đem mình giấu ở bên trong, bé không bước ra, ai cũng không thể đi vào.
Thu liễm hồi tưởng, Ninh Tri đảo mắt nhìn thấy tiểu Lục Tuyệt đã đi lên cầu thang, mà đi theo phía sau bé chính là tên nhóc xấu vừa nãy nhéo bé.
Nhìn khuôn mặt đứa bé kia khiến cô cảm thấy quen thuộc, tựa như đã gặp qua ở nơi nào.
Còn chưa kịp suy nghĩ, Ninh Tri đã thấy đứa nhóc kia duỗi tay về phía tiểu Lục Tuyệt.
Vóc dáng của đứa nhóc kia so với tiểu Lục Tuyệt cao hơn một ít, tiểu Lục Tuyệt bị kéo một chút, đứng không vững, toàn bộ thân thể đều ngả về saụ
Ninh Tri khiếp sợ, cô đột nhiên nhớ tới mẹ Lục đã từng nói qua.
Khi Lục Tuyệt còn nhỏ ở nhà trẻ đã ngã từ trên cầu thang xuống, gãy đứt xương sườn.
Mắt thấy tiểu Lục Tuyệt sắp rơi từ trên cầu thang xuống, Ninh Tri trực tiếp nhào lên phía trước.
Thân thể nhỏ bé mềm mại đáng yêu ngã trong lòng ngực cô.
Ở một khắc té xuống trên mặt đất kia, cô đem người ôm thật chặt, dùng thân thể của mình lót ở phía dưới.
Nếu đổi thành đứa bé khác gặp chuyện như vậy sớm đã bị kinh hách, sợ tới mức gào khác hoặc trốn trong lòng người lớn cầu an ủi.
Mà tiểu Lục Tuyệt lại mở to mắt, vẻ mặt ngốc ngốc, một chút ý muốn khóc cũng đều không có.
“Tiểu Tuyệt Tuyệt, em có bị thương hay không?” Ninh Tri không rảnh lo đến tên nhóc xấu xa đang chạy trốn kia, cô nhanh chóng kiểm tra thân thể tiểu Lục Tuyệt, khi bé ngã xuống đã được cô đón lấy, chắc bé cũng không bị ngã gãy xương sườn.
Tay nhỏ của tiểu Lục Tuyệt đột nhiên chỉ vào chân Ninh Tri, “Hồng, hồng.”
Ninh Tri cúi đầu, lúc này cô mới phát hiện vừa rồi mình sốt ruột chạy lại cứu người, chân xoay một chút, đầu gối đập vào cầu thang, sưng đỏ.
Nếu là lúc bình thường, nơi yếu ớt như đầu gối bị thương sớm đã làm cô khóc đến nước mắt chảy ròng, nhưng mà hiện tại cô một chút cảm giác đau cũng không có, tựa như việc cô ở thế giới này không biết đói.
“Chân của chị vì cứu em mà bị thương, đau quá.” Ninh Tri vô sỉ bắt đầu lừa gạt tiểu Lục Tuyệt, “Về sau khi chị nói chuyện với em, em không thể không đáp lại chị, có biết không?”
Đôi mắt đen bóng của tiểu Lục Tuyệt nhanh chóng nhìn cô một cái, một hồi lâu sau bé gật gật đầụ
Ninh Tri nhịn không được lại xoa bóp khuôn mặt nhỏ của bé, Tiểu Lục Tuyệt thật dễ dỗ dành.
Bên kia, lúc giáo viên chạy tới cô phát hiện tiểu Lục Tuyệt ngơ ngác ngồi trên mặt đất, “Lục Tuyệt, sao con lại ngồi dưới đất?”
Tiểu Lục Tuyệt trực tiếp nghiêng đầu, đầu nhỏ dựa vào trong lòng ngực Ninh Tri, không nhìn giáo viên.
Thân thể tiểu Lục Tuyệt mang theo một cổ mùi sữa, còn thịt mỡ núng nính, mềm mại, ôm rất thoải mái.
Ninh Tri tiến đến bên tai bé, dịu dàng dỗ dành, “Chân của chị đau, chị muốn nghỉ ngơi một chút, tiểu Tuyệt Tuyệt phải nghe lời cô giáo nói, em cùng cô giáo đi chơi trước có được không?”
Đôi mắt đen bóng to tròn chớp chớp, tiểu Lục Tuyệt cúi đầu nhìn đầu gối bị thương của Ninh Tri, hắn nhẹ giọng nói “Phù phù, em.”
Em phù phù.
Ninh Tri không nhịn được cười, cố ý trêu nhóc, “Tiểu Tuyệt Tuyệt muốn chị phù phù sao?”
Nói rồi, cô cúi đầu ở bên tai tiểu Lục Tuyệt ôn nhu thổi một hơi.
Gió nhẹ nhàng tiến vào tai, tiểu Lục Tuyệt ngứa đến nghiêng nghiêng đầu nhỏ, hắn có chút gấp “Phù phù, em.”
Không thể không nói, hiện tại tiểu Lục Tuyệt so với Lục Tuyệt sau khi lớn lên tốt hơn rất nhiều, ít nhất không phải là bộ dáng hỏi mười câu mới đáp lại một câụ
“Cảm ơn tiểu Tuyệt Tuyệt a, chị không cần phù phù.” Tiểu Lục Tuyệt quá đáng yêu, Ninh Tri hận không thể hôn hôn bé hai cái.
Tiểu Lục Tuyệt ngẩng đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡