⬅ Trước Tiếp ➡
Người đại diện phát hiện vận khí của Lâm Điềm Điềm tốt đến kinh người, cơ hội mà người khác cầu đều cầu không được, mỗi lần đều có thể bị cô nhặt đi.
Lâm Điềm Điềm cười cười, từ sau khi lấy được hào quang của Ninh Tri, cô ta đã quen được trời cao chiếu cố như vậy.
Cô ta vuốt vòng cổ trên cổ, tối hôm qua cô ta lại nằm mơ.
Ở trong mộng, Ninh Tri vẫn tươi đẹp động lòng người như cũ, cô ấy ở giới giải trí bắn quang mang ra bốn phía, hơn nữa sau khi bước chân vào Lục gia, nhận hết sủng ái.
Mà cô ta lại trở thành người đứng sau Ninh Tri.
Trong mộng, cô ta gả cho bạn trai mối tình đầu, sau khi kết hôn, người bạn trai kia thay đổi sắc mặt, dối trá lại hoa tâm, mỗi ngày cô ta đều có việc nhà làm không xong, còn bị ghét bỏ.
Chờ làm xong việc nhà mỗi ngày, khi nhàn rỗi, cô ta chỉ có thể ngồi ở trước TV, âm thầm hâm mộ Ninh Tri qua màn hình.
Khi tỉnh lại, hình ảnh chân thật trong mộng làm cô ta cảm thấy cô thật sự đã trải qua cả đời như vậy.
May mắn, cô ta có vòng cổ này, có được hết thảy hào quang của Ninh Tri.
Cô trở nên xinh đẹp, tiến vào giới giải trí, còn gả vào Lục gia, mà Ninh Tri đã bị cô ta cướp hết vẻ mỹ mạo lại gả cho Lục Tuyệt có bệnh tự kỷ.
Hiện tại, cô ta mới là đối tượng hâm mộ của Ninh Tri.
Lúc này, Lâm Điềm Điềm nhận được điện thoại người giúp việc Lục gia gọi tới, đối phương báo cáo với cô ta, tối hôm qua Lục Tuyệt lại mất khống chế, còn làm chân Ninh Tri bị thương.
Cô ta có thể tưởng tượng ra hiện tại tâm tình Ninh Tri có bao nhiêu đen tối.
Lâm Điềm Điềm nói với người giúp việc đầu kia điện thoại “Về sau cô không cần báo với tôi chuyện của Ninh Tri nữa.” Trên người Ninh Tri đã không còn hào quang, không cần phải tiêu phí tinh lực chú ý cô.
Lâm Điềm Điềm không phát hiện, sau khi cô ta treo điện thoại không bao lâu, hào quang trên người cô ta lại bị Ninh Tri lấy về 2%.
Trong xe.
Ninh Tri nhìn đóa mấy đen bắn ra trên đỉnh đầu Lục Tuyệt ngồi bên cạnh mà cảm thấy buồn cười.
Phần lớn những người bệnh tự kỷ đều sẽ dựa theo thói quen mỗi ngày mà lặp đi lặp lại những chuyện cố đinh, nếu như vị người khác cắt ngang hoặc ngăn cản, bọn họ sẽ cảm thấy không vui hoặc là bất an.
Mỗi ngày Lục Tuyệt đều chạy bộ buổi sáng, buổi chiều sẽ dựa theo thời gian cố định mà chơi trò chơi ghép hình, chơi máy tính, đọc sách, tựa như trong cơ thể hắn được bố trí một cái đồng hồ báo thức, hành vi cứng nhắc lại vô cùng không thú vị.
Ninh Tri mang hắn đi ra ngoài đã đánh vỡ thói quen thường ngày của hắn khiến cho Lục Tuyệt không vui.
Chuyện mang Lục Tuyệt ra ngoài Ninh Tri đã hỏi qua ý kiến của mẹ Lục, tuy mẹ Lục có chút kinh ngạc nhưng bà nhanh chóng đồng ý, rốt cuộc thì cũng đã rất lâu rồi Lục Tuyệt không bước chân ra khỏi Lục gia, bà hy vọng con trai có thể tiếp xúc với nhiều người hơn một chút, thông qua việc đụng chạm, giao tiếp với người khác mà giảm bớt bệnh tình.
Ninh Tri có năng lực làm Lục Tuyệt ra ngoài, bà đương nhiên là vui vẻ đồng ý.
Khi hai người ra cửa, mẹ Lục phái mấy vệ sĩ đi theo bảo vệ cho hai người, sau đó bà lại đưa cho Ninh Tri một tấm thẻ, đó là thẻ phụ của Lục Tuyệt.
Quản gia nhắc nhở Ninh Tri một câu, đây là thẻ không giới hạn.
Ninh Tri là người thông minh, cô biết việc quản gia nhắc nhở khẳng định là ý tứ của mẹ Lục.
Thẻ không giới hạn cô có thể tùy ý tiêu xài, tiêu tiền của Lục Tuyệt đồng nghĩa với việc cô phải chăm sóc hắn chu toàn.
Đối với mẹ Lục mà nói, chỉ cần Ninh Tri đối tốt với Lục Tuyệt thì bà cũng sẽ đối tốt với cô, không gì có thể quan trọng hơn con trai của bà.
⬅ Trước Tiếp ➡