Người hầu nhanh chóng trả lời “Bình thường không có sự cho phép của phu nhân, không ai được tùy ý tiến vào phòng của nhị thiếu gia. Bất quá, có một điểm, khi đó tiểu Linh đang quét tước vệ sinh ở ngoài hành lang nhưng cô ta hẳn là không có lá gan tiến vào phòng quấy rầy nhị thiếu gia đâụ”
Nghe vậy, Bà Lục lạnh lùng nói “Gọi con bé tới đây.” Vừa rồi bà lo lắng cho tình huống của con trai nên căn bản không có chú ý đến những thứ khác.
Dưới sự thẩm vấn của bà Lục, cô người hầu trẻ tuổi nói cho bà Lục biết cô ta dùng máy hút bụi ở hành lang.
Ninh Tri trầm mặc một chút mới mở miệng “Cô đem máy hút bụi đem ra đây.”
Tiếp theo, khi thanh âm động cơ máy hút bụi vang lên, Lục Tuyệt tránh khỏi tay Ninh Tri, hắn dùng tay che lại lỗ tai, đầu lại lần nữa đâm về phía tường.
“Mau tắt đi, mau tắt đi ” Thần sắc bà Lục hoảng loạn làm cô hầu trẻ tuổi nhanh chóng ấn tắt công tắc.
Ninh Tri kéo Lục Tuyệt lại, lúc hắn tạm dừng, cô vươn tay ra che ở hai bên tai hắn, “Không sợ.”
Người bị bệnh tự kỷ đối với thanh âm bên ngoài không thèm để ý, nhưng có đôi khi họ sẽ mẫn cảm với thanh âm nào đó. Ninh Tri từng nghe nói qua, có vài người bị bệnh tự kỷ sẽ sợ tiếng mơi rơi, có người lại sợ tiếng còi xe, tiếng máy sấy,…
Mà Lục Tuyệt lại rất mẫn cảm với thanh âm máy hút bụi.
Khi tiếng máy hút bụi ngừng lại, Ninh Tri nhìn Lục Tuyệt, buông tay che lỗ tai hắn ra, “Không có việc gì, hóa ra anh không thích tiếng máy hút bụi, về sau em không để nó làm ồn đến anh nữa.”
Mi mắt Lục Tuyệt khẽ run, hắn nhanh chóng nhìn mắt Ninh Tri, lại rũ mi mắt xuống.
Ninh Tri thấy, mây đen trên đỉnh đầu Lục Tuyệt biến mất, chỉ còn lại có khung bọt khí màu trắng.
Cô có chút kinh ngạc, mây đen dễ dàng biến mất như vậy? Vậy nếu dỗ hắn vui vẻ thì sao? Mặt trời nhỏ sẽ xuất hiện chứ?
Nghĩ vậy, Ninh Tri cố ý làm giọng mình trở nên dịu dàng “Lục Tuyệt, bây giờ anh còn cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Giọng nói của thân thể này rất êm tai, từ khi mở miệng Ninh Tri liền phát hiện, khinh khinh nhu nhu, làm cho xương cốt người nghe muốn mềm nhũn.
Đáng tiếc chính là hiện tại cô đã mất đi hào quang, vẻ ngoài không xứng với thanh âm mê người như vậy.
Lục Tuyệt không có phản ứng.
Ninh Tri ghé sát vào hắn, thanh âm dịu dàng hướng lỗ tai hắn nói, “Anh cười một cái có được không?”
Lục Tuyệt nâng mắt lên.
Người đàn ông mặc áo hoodie màu đỏ làm làn da càng thêm trắng, mặt mày hắn thâm thúy thanh tuyển, mỗi một chỗ đậm nhạt đều vừa lúc, hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của Ninh Tri. Cô cảm thấy những nam minh tinh với con cháu hào môn mà mình từng gặp trước kia không một ai có thể so sánh với Lục Tuyệt.
Ninh Tri chờ mong mà nhìn đỉnh đầu Lục Tuyệt, cô muốn nhìn xem mặt trời nhỏ trông như thế nào.
“Em trở nên xấụ” Giọng Lục Tuyệt thấp trầm, có lẽ là bởi vì ít khi mở miệng nói chuyện mà còn có chút khàn khàn.
Đầu tiên, Ninh Tri sửng sốt, ngay sau đó liền phản ứng lại, ý tứ của hắn là “Em trở nên xấu”?
Hắn ghét bỏ cô xấu?
Trước khi xuyên tới đây, bề ngoài Ninh Tri tuyệt đối xinh đẹp, cô chưa bao giờ bị người ta chê xấu đâụ
Cô trừng mắt nhìn Lục Tuyệt một cái, đồ ngốc mơ mơ màng màng, ngu đần, còn biết cô biến xấu đi?
Bên kia, bà Lục thấy con trai đã được Ninh Tri khuyên can, còn đáp lại, vui mừng ra mặt, quả nhiên, lúc trước bà để Ninh Tri gả cho Lục Tuyệt là chính xác.
Giao chuyện chăm sóc Lục Tuyệt cho Ninh Tri xong, bà Lục liền rời đi.
Trong phòng một mảnh an tĩnh.
Ninh Tri nhìn Lục Tuyệt trầm mặc không nói, cô bắt đầu đánh giá chung quanh.