Lâm Điềm Điềm nhìn cô bằng ánh mắt như thấu hiểu hết tất cả, nói “Tiểu Tri, em vất vả, hôm nay có chuyện gì không vui, đêm nay em có thể tìm chị nói hết.”
Mỗi lần Ninh Tri chán ghét Lục Tuyệt, không chịu đựng được cuộc sống ở Lục gia, cô sẽ tìm Lâm Điềm Điềm tâm sự.
Ninh Tri cảm thấy buồn cười, nguyên chủ chính là bị Lâm Điềm Điềm dỗ dành mấy câu như vậy mà trở thành chị em thân thiết, xem cô ta như người tín nhiệm nhất sao?
Ninh Tri lại lần nữa hỏi Bá Vương, “Lâm Điềm Điềm thông qua biện pháp nào để cướp lấy hào quang của tôi?”
Bá Vương chủ nhân thật thông minh, cô nhìn thấy chiếc vòng cổ trên cổ cô ta sao? Chính là nó giúp Lâm Điềm Điềm hấp thụ hào quang từ trên người của cô, cô sống càng không tốt, càng không vui, nó càng hấp thụ nhiều hào quang của cô.
Ninh Tri nhìn về phía Lâm Điềm Điềm, trên cổ đối phương mang theo một cái dây xích tơ hồng, cùng với trang phục tinh xảo của cô ta không phù hợp, trên dây tơ hồng cột lấy một mặt hoa sen bằng bạch ngọc ôn nhuận, hẳn là khối ngọc này.
Thanh âm Bá Vương rất kiêu ngạo chủ nhân yên tâm, chỉ cần cô đem toàn bộ hào quang lấy về, ngọc của cô ta không có hào quang tẩm bổ liền sẽ nát.
Khóe miệng Ninh Tri nhếch lên, “Được.”
Sau cơm chiều, Lâm Điềm Điềm muốn tìm Ninh Tri tâm sự, “Tiểu Tri, ngày mai chị không có công việc gì, đêm nay có rất nhiều thời gian, em có chuyện gì muốn nói với chị không?”
Cô ta rất thích nghe Ninh Tri oán giận.
“Em không có gì để nói với chị hết.” Ninh Tri lười phản ứng đối phương, cô đi theo Lục Tuyệt trở về phòng.
Bóng đêm dần dần dày.
Ninh Tri đem gối đầu từ sô pha dịch tới trên giường lớn, nguyên chủ ghét bỏ Lục Tuyệt, lâu như vậy rồi vẫn luôn không muốn cùng Lục Tuyệt cùng giường mà là ngủ ở sô pha.
Ninh Tri nằm trên giường lớn màu xám, cô không muốn giống nguyên chủ, mỗi đêm đều phải ngủ sô pha.
Trước khi tới đây, gia thế của cô tốt, từ nhỏ đều được kiều dưỡng, căn bản không ủy khuất mình ngủ sô pha được. Hơn nữa, ngốc tử không muốn nói chuyện cùng cô, càng không muốn liếc nhìn cô một cái, cô hoàn toàn không cần lo lắng hắn sẽ làm cái gì với cô.
Lúc này, cửa phòng toilet mở ra, Lục Tuyệt mặc một thân áo ngủ màu đỏ đi ra.
Trước mắt Ninh Tri sáng ngời.
Da Lục Tuyệt thật trắng, lớn lên thanh tuấn, dáng người thon dài, mặc một thân áo ngủ tơ tằm màu đỏ này soái đến tựa như yêu nghiệt.
“Anh tắm rửa xong rồi?”
Ninh Tri mới vừa mở miệng, đảo mắt đã thấy Lục Tuyệt đi đến mép giường.
Hắn nhìn giường lớn của mình bị bá chiếm, môi mỏng nhấp chặt, gương mặt thanh tuấn ngơ ngác nhìn cô, mà khung tâm tình trên đỉnh đầu hắn bắn ra một đóa mây đen lóe điện.
Hắn tức giận.
Ninh Tri phát hiện ra chỗ tốt của cái khung tâm tình này rồi, cô có thể tùy thời biết tâm tình của Lục Tuyệt.
“Từ hôm nay trở đi, em muốn ngủ ở trên giường.” Ninh Tri nhìn mắt Lục Tuyệt, đối phương nhanh chóng lại rũ mi mắt xuống, “Em cùng anh ngủ.”
Môi Lục Tuyệt nhấp chặt đến gắt gao, mây đen trên đỉnh đầu giống như biến lớn hơn một chút.
Hắn đây là càng thêm tức giận sao?
Đối với một số người bị bệnh tự kỷ mà nói, bọn họ không muốn thứ thuộc về mình bị quấy rầy, cho tới nay Lục Tuyệt đều là tự mình ngủ, Ninh Tri đột nhiên tới gần, trong khoảng thời gian ngắn, hắn rất khó thích ứng cùng tiếp thụ
Ninh Tri hoạt động gối đầu, nhường ra phần giường lớn, “Lục Tuyệt, sô pha cộm cả người em phát đau, mỗi đêm em đều ngủ không tốt, em muốn ngủ trên giường.”
Cho nên, cô sẽ không ủy khuất mình, cho dù hắn tức giận cô cũng sẽ kiên trì ngủ ở trên giường.
Lục Tuyệt lớn lên soái, lại đỉnh mây đen đầy tia chớp như vậy thực đáng yêu, Ninh Tri dỗ hắn, “Chúng ta mỗi người ngủ một nửa giường, em ngủ rất ngoan, sẽ không phiền đến anh”