⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Hoàn thấy nha đầu trước mắt ăn mặc khác xa với Hàn Xuân và Đông Hạnh, liền hỏi "Ngươi đang làm việc ở đâu?"
Thanh Nhi đáp "Tỳ nữ là nha đầu thô sử ở Tây Uyển, làm những việc như quét dọn, giặt giũ."
Khương Hoàn lại hỏi "Vậy sao ngươi lại vào đây?"
Thanh Nhi sợ hãi nhìn Hàn Xuân và Đông Hạnh, lắp bắp đáp "Lúc nãy... thân thể Hàn Xuân và Đông Hạnh tỷ tỷ có hơi khó chịu, liền nhờ tỳ nữ vào dâng trà cho Vương phi."
Khương Hoàn gật đầu "Hóa ra là vậy "
Nàng nhìn về phía Hàn Xuân "Thưởng đi "
Hàn Xuân gật đầu, ôm chiếc hộp đầy trang sức bước đến trước mặt Thanh Nhi, nói "Vương phi thương xót hạ nhân, trong hộp này toàn báu vật, ngươi có thể tùy ý chọn một món."
"Không " Khương Hoàn mỉm cười "Tất cả đều cho nàng ấy "
Hàn Xuân sợ đến suýt làm rơi chiếc hộp.
Chiếc hộp đầy trang sức này đủ để nàng ta và gia đình sống sung túc cả đời Thế mà lại rơi vào tay nha đầu kia
Thanh Nhi chưa từng thấy cảnh tượng này, vừa sợ vừa xúc động đến mức quỳ xuống "Những thứ này quá quý giá, tỳ nữ không dám nhận "
Khương Hoàn "Ngươi cứ yên tâm nhận đi "
Hàn Xuân cũng nháy mắt ra hiệu "Vương phi đã bảo nhận thì cứ nhận, đừng không biết điều mà làm Vương phi tức giận."
Thanh Nhi run rẩy chìa tay, cuối cùng chỉ lấy một đóa hoa nhỏ bằng lụa màu đỏ thắm trong hộp.
"Đa tạ Vương phi Tỳ nữ chỉ lấy món này, những thứ khác thật không dám nhận "
Khương Hoàn cười nhẹ "Ngươi đúng là người thật thà. Thôi, theo ý ngươi vậy "
Hàn Xuân lườm Thanh Nhi một cái, tức đến nỗi không nói nên lời, chưa từng thấy ai ngu ngốc như vậy
Nàng ta vốn định chờ Thanh Nhi được thưởng rồi sẽ tìm cách vòi thêm một chút.
"Vương phi nói đúng, Thanh Nhi từ trước đến nay làm việc chăm chỉ, không tham lam. Nếu Vương phi thích, chi bằng để nàng ấy ở lại hầu hạ bên cạnh người."
Khương Hoàn chỉ cười, không nói.
Loại người không bao giờ lười biếng, có trách nhiệm cao, lại thích xen vào chuyện người khác, không tham lợi nhỏ thế này nàng giữ lại làm gì? Để phá hỏng kế hoạch của nàng à?
Loại người như thế này, không chừng lúc nàng nhảy lầu còn chạy ra ngăn cản.
"Cho nàng ấy đi nơi khác làm việc, đừng để ta nhìn thấy là được "
Hàn Xuân và Đông Hạnh ngây người. Thanh Nhi cũng không hiểu mình làm gì mà chọc giận tân Vương phi. Chẳng lẽ thật sự là vì mình không biết điều? Trong lòng ngổn ngang trăm mối, chỉ có thể cúi đầu tạ ơn
"Đa tạ Vương phi "
Hàn Xuân và Đông Hạnh dõi theo bóng dáng Thanh Nhi lặng lẽ rời khỏi Tây Uyển, cảm thán không thôi.
Rốt cuộc sai ở đâu?
Các nàng ta nghĩ mãi không ra, cũng không dám hỏi. Nhưng cả hai đều rõ ràng nhận ra một điều Vị tân Vương phi này không hành sự theo lẽ thường. Biết đâu ngày nào đó lại đến lượt các nàng ta bị phạt. Nghĩ đến đây, hai người đều cảm thấy những chiếc vòng vừa lấy như nóng bỏng tay.
Khương Hoàn ngáp dài một cái "Các ngươi lui xuống đi Ta muốn ngủ."
Hàn Xuân ân cần nói "Vương phi cứ yên tâm ngủ, chúng tỳ nữ sẽ canh giữ dưới giường."
Đông Hạnh cũng gật đầu hưởng ứng.
Khương Hoàn "Không cần, ta…"

⬅ Trước Tiếp ➡