⬅ Trước Tiếp ➡

"Mình đổi ý rồi." – Lâm Thời Sương ghé sát tai cô thì thầm đầy hào hứng "Cậu biết không? Tạ Nghiên Lâm là nhà đầu tư chính của đoàn này đấy Vừa biết tin là mình lập tức đổi đoàn luôn."
"Hả? Anh ấy là nhà đầu tư?" – Cố Kim Mộng sững người. Rõ ràng trong trí nhớ của cô, Tạ Nghiên Lâm chưa từng đầu tư vào đoàn này.
Hơn nữa... cô đã cố gắng tránh xa rồi, sao vẫn có thể bị kéo vào chuyện của nam – nữ chính thế này?
"Chắc cậu cũng bất ngờ đúng không? Nhưng mình và anh ấy thân quen nên biết sớm hơn chút."
Nói đến đây, Lâm Thời Sương lại nhớ đến chuyện tối qua – Tạ Nghiên Lâm đưa Cố Kim Mộng về – sắc mặt lập tức không vui
"Tối qua sao cậu lại để anh Nghiên Lâm đưa về vậy?"
"Không phải mình để, là anh ấy tự..." – Cô đang định giải thích thì đã bị ngắt lời.
"Thôi bỏ đi, chắc anh ấy có lòng tốt, nhưng lần sau cậu đừng để anh ấy đưa nữa, nghe chưa?"
"Mình không có..." – Cô lại định phản bác, nhưng Lâm Thời Sương đã khoát tay
"Được rồi, mình không muốn nghe. Cậu cứ giữ khoảng cách với anh ấy là được."
Cố Kim Mộng nghẹn lời, há miệng rồi lại thôi – cô biết rõ đối phương không hề có ý muốn nghe lời giải thích, đành bất lực bỏ qua.
Lâm Thời Sương lại tiếp tục hỏi
"Cậu thử vai nhân vật nào thế?"
"An Tiểu Lâm."
"Nữ chính á?" – Lâm Thời Sương giật mình – "Sao cậu lại có thể thử vai nữ chính?"
Ánh mắt cô lập tức dừng trên gương mặt xinh đẹp không tì vết của Cố Kim Mộng. Cảm giác nguy cơ trào lên trong lòng.
Dù Cố Kim Mộng luôn điềm đạm, ít nói, nhưng gương mặt kia đúng là khiến người khác không thể lơ là.
Với chút ghen tị trong lòng, Lâm Thời Sương giả vờ thuyết phục
"Mình cũng đang nhắm vai nữ chính. Dù gì cũng là phim do anh Nghiên Lâm đầu tư. Mộng Mộng, cậu đổi sang thử vai khác được không?"
"Không được." – Cố Kim Mộng hiếm khi cứng rắn từ chối – "Là biên kịch Tào mời mình đến thử vai này, không thể tự tiện thay đổi được."
"Biên kịch Tào mời cậu á? Sao ông ấy lại mời cậu?"
Lâm Thời Sương không tin nổi, còn định hỏi tiếp thì buổi thử vai đã bắt đầụ
Khác với thông thường, đạo diễn yêu cầu tất cả ứng viên thử vai nữ chính cùng bước vào và biểu diễn lần lượt theo thứ tự đã định. Mỗi người chỉ diễn một phân đoạn ngắn.
Điều đó đồng nghĩa với việc – tất cả mọi người đều sẽ được xem phần thể hiện của nhaụ Áp lực không nhỏ.
Lâm Thời Sương đành nuốt cục tức xuống, nhưng trước khi vào trong, cô cắn răng, gọi một cú điện thoại.
Tại hội trường thử vai.
Trong đám người, Cố Kim Mộng bất chợt nhìn thấy Tạ Nghiên Lâm đang ngồi cạnh đạo diễn.
Vẻ ngoài xuất sắc, khí chất kiêu ngạo – chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng thần sắc của anh lại lạnh lùng, như được phủ bởi lớp băng sương, khiến ai cũng e dè, không dám lại gần.
Thế nhưng ngay khi Cố Kim Mộng vừa bước vào, dường như anh đã cảm nhận được điều gì, lập tức quay đầu, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Ánh mắt vốn lạnh lẽo ấy trong thoáng chốc trở nên dịu dàng, nóng rực đến mức khiến tim cô đập loạn.
Trước mặt bao người, anh không nói gì, chỉ nở một nụ cười dịu dàng – nụ cười mà cả đời này cô chưa từng thấy anh dành cho ai khác.
Cố Kim Mộng có chút bối rối.
Ngay lúc đó, Lâm Thời Sương ghé sát lại, hạ giọng thì thầm
"Trời ơi, anh Nghiên Lâm cũng có mặt ở đây. Mới nãy còn chào mình một câu nữa kìa "


⬅ Trước Tiếp ➡