⬅ Trước Tiếp ➡

“Không có gì.” – Cô cố nhịn nỗi chua xót trong lòng, nhỏ giọng nói “Chị về phòng đây.”
Nhìn bóng lưng cô bước vào phòng, Khương Dã cau mày, gãi gãi đầu, có chút bực bội.
Cậu thực sự không muốn làm Cố Kim Mộng buồn...
Nhưng sau khi về đến phòng, Cố Kim Mộng lại không thấy khó chịu nữa. Cô đã quá quen với điều này rồi.
Cô đặt đồ đạc lên bàn thì thấy tin nhắn mới của Lâm Thời Sương
Mộng Mộng, cậu lừa tớ rồi. Nghiên Lâm đâu có định đi xem phim. Anh ấy quay về luôn rồi
Nhưng thật mà, lúc trước anh ấy nói muốn đi xem phim... – Cô nhắn lại.
Cùng lúc đó, điện thoại lại vang lên thông báo tin nhắn mới – lần này là từ Tạ Nghiên Lâm
Về nhà chưa?
Cố Kim Mộng chần chừ một chút rồi trả lời
Rồi ạ. Nhưng... sao anh không đi xem phim với Thời Sương?
Tạ Nghiên Lâm trả lời nhanh chóng
Anh đã nói là muốn đi với em, sao có thể đi với người khác được? Dù sao em cũng nợ anh một buổi xem phim rồi, lần sau đi với anh nhé?
Sao anh lại chấp nhất đến thế?
Cố Kim Mộng cảm thấy có gì đó lạ lạ, nhưng chưa kịp nghĩ sâu thì nhận được tin nhắn mới từ Lâm Thời Sương
Thôi, nhưng mà Mộng Mộng nè, vai nữ chính đã được chốt rồi – là tớ đó, ngại quá nha.
Tim Cố Kim Mộng khựng lại. Nhanh vậy đã quyết định rồi sao?
Cô có hơi thất vọng, nhưng vẫn mừng cho Lâm Thời Sương, nhanh chóng trả lời
Không sao đâụ Cậu nhận được vai là nhờ vào thực lực của mình, chúc mừng nha, Thời Sương.
Xem ra vẫn là mình diễn chưa đủ tốt nên không được chọn.
Cô lắc đầu, không để tâm. Cơ hội vẫn còn, lần sau tranh thủ là được.
Cô còn đang suy nghĩ làm sao khéo léo từ chối lời hẹn xem phim của Tạ Nghiên Lâm, thì điện thoại bất ngờ đổ chuông – là biên kịch Tào gọi tới.
Cô vừa nghe máy, bên kia đã nói luôn
“Cố Mộng à, vai nữ chính hôm nay đã có người được chọn rồi, nhưng vẫn còn một vai nữa cho em. Là vai Thánh nữ của Ma giáo – Vưu Song Song. Nếu em đồng ý, bây giờ anh sẽ trực tiếp chốt vai.”
“Vưu Song Song?” – Cô hơi bất ngờ.
Cô đã đọc qua kịch bản. Nhân vật này là nữ phản diện số hai – xinh đẹp nhưng tàn độc, vừa mê hoặc nam chính Thẩm Ly Ảnh, vừa âm thầm muốn lấy mạng anh.
Với tính cách ôn hòa của mình, cô cảm thấy vai này khá là “khó nuốt”.
Nhưng cô không từ chối, ngược lại còn rất vui vẻ nhận lời
“Em đồng ý Cảm ơn biên kịch Tào ”
Không những có được vai diễn, mà còn có lý do chính đáng để từ chối lời mời của Tạ Nghiên Lâm.
Tuyệt vời quá rồi
Cố Kim Mộng háo hức nhắn lại cho anh
Thời gian tới chắc em không rảnh nữa, sắp phải vào đoàn phim quay rồi.
Nhận được tin nhắn, Tạ Nghiên Lâm chỉ có thể cười nhạt. Dù không được gặp cô, anh cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ vui sướng của cô lúc này.
Được chọn làm nữ chính, lại còn có thể tránh xa anh một cách hợp lý...
Đúng là cô gái nhỏ không có chút lương tâm nào.
Nhưng anh cũng không tiếp tục làm phiền. Cố Kim Mộng ngốc nghếch là thế, nhưng nếu làm cô sợ, sẽ càng khó lại gần hơn.
Tạ Nghiên Lâm làm bộ rộng lượng trả lời
Không sao. Lúc khác hẹn cũng được. Chúc mừng em nhé.
Cảm ơn anh, hội trưởng.
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ “hội trưởng” đầy xa cách kia, ánh mắt Tạ Nghiên Lâm trở nên tối lại.
Chỉ là... “hội trưởng” thôi sao?
Trong lúc chờ ngày vào đoàn, Cố Kim Mộng không ngừng nghiền ngẫm nhân vật Vưu Song Song.


⬅ Trước Tiếp ➡