Chương 22
Là anh quá thờ ơ.
Lẽ ra lúc đầu nên công khai yêu cầu để cô đóng nữ chính, thì sẽ không ai dám thay đổi.
Bây giờ thì vai đã chốt, hình ảnh nhân vật cũng được công bố trên mạng. Nếu đột ngột thay đổi lại, ngược lại sẽ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Cố Kim Mộng.
Cho dù có cố gắng dàn xếp, cũng sẽ có người lợi dụng cơ hội bôi xấu cô.
Tạ Nghiên Lâm nhìn sắc mặt tái nhợt của Lâm Thời Sương, không nói thêm một câu, xoay người bỏ đi.
Thấy anh rời đi, Lâm Thời Sương hoảng loạn vươn tay định giữ anh lại
“Nghiên Lâm, em...”
“Tránh ra.” – Giọng anh lạnh lẽo đến cực điểm.
Nhìn bóng lưng Tạ Nghiên Lâm khuất dần, bàn tay Lâm Thời Sương khẽ run lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Không sao... Chỉ cần sau này giải thích rõ là được. Dù cô có dùng thủ đoạn thì đã sao?
Muốn trách thì trách Cố Kim Mộng không có chỗ dựa, không xứng để tranh vai với cô.
Chỉ cần cô diễn thật tốt, khiến Tạ Nghiên Lâm nhìn cô bằng con mắt khác, anh sẽ không nghĩ rằng cô là kẻ vô liêm sỉ đi cướp vai của bạn.
Cô cắn chặt môi, cố lấy lại bình tĩnh.
Nhưng đúng lúc này, cô nghe thấy một loạt tiếng trầm trồ
“Wow Đây là tạo hình của Vưu Song Song đấy à? Đẹp thật sự ”
“Chói mắt quá luôn Diễm lệ, yêu mị, vừa nhìn đã thấy đúng kiểu Thánh nữ Ma giáo ”
“Là tân binh đúng không? Xinh đẹp thế này thì đóng vai gì cũng nổi bật ”
Nghe tiếng khen ngợi dồn dập, Lâm Thời Sương chợt có cảm giác bất an. Cô lập tức quay đầu nhìn lại – rồi chết lặng tại chỗ.
Một cô gái mặc cổ phục đỏ thẫm bước vào.
Làn váy tung bay, từng bước đi nhẹ nhàng đều phát ra tiếng chuông leng keng đeo ở eo. Dáng người yêu kiều, gương mặt diễm lệ mang theo chút ngượng ngùng nhưng không hề yếu thế, đôi mắt long lanh, vừa thẹn thùng vừa ma mị. Không khí xung quanh như bị cô hút chặt, mùi hương lạ thoang thoảng tỏa ra làm người ta mê muội.
Người đó... lại là Cố Kim Mộng
Đồng tử của Lâm Thời Sương co lại.
Cô chưa bao giờ nghĩ tạo hình của Cố Kim Mộng lại kinh diễm đến vậy.
Lúc trước, khi Cố Kim Mộng hóa trang lần đầu, đã khiến cô thấy bất mãn nên mới cố ý đem chuyên viên riêng tới. Nhưng không ngờ chuyên viên trang điểm đó lại càng khiến đối phương xinh đẹp đến mức đáng sợ.
Nhưng thì sao?
Cô mới là nữ chính. Câu chuyện xoay quanh cô. Vai phụ dù có đẹp đến đâu, cũng không thể che mất ánh sáng của nữ chính.
Hơn nữa, Vưu Song Song chỉ là phản diện. Mà phản diện thì dù diễn tốt đến mấy, cũng dễ bị chửi.
Cô sợ cái gì chứ?
Lúc Cố Kim Mộng hóa trang xong bước ra, đạo diễn vẫy tay gọi cô lại
“Tiểu Mộng, em không có trợ lý đúng không? Bên anh có một nhân viên kiêm nhiệm đang trống, cũng không biết sắp xếp cô ấy vào đâu cho phù hợp. Anh nghĩ hay là để cô ấy tạm thời làm trợ lý cho em nhé?”
Nói xong, ông gọi một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi lại.
Cô gái có vẻ ngoài dễ thương, trông như sinh viên mới tốt nghiệp. Khi thấy Cố Kim Mộng, mắt cô ấy sáng lên như gặp thần tượng
“Chị Cố Em chào chị ạ Em là Tôn Viên, cứ gọi em là Tiểu Viên là được ”
“Chào em...” – Cố Kim Mộng hơi ngạc nhiên. Không nghĩ đạo diễn sẽ đích thân sắp xếp trợ lý cho cô. Từ khi nào ông ấy quan tâm đến chuyện này?
Cô hơi do dự, rồi nhỏ giọng nói
“Nhưng mà em... hiện tại chưa có điều kiện trả lương cho trợ lý, hay là để dành cho người khác sẽ phù hợp hơn.”