Chương 25
Nhưng trước mặt bao nhiêu người, cô cũng không tiện nổi giận. Đành giả vờ đau lòng
"Xin lỗi Mộng Mộng, tớ biết cậu ngâm nước lâu quá nên thấy khó chịu với tớ..."
"Tớ không khó chịụ" nan Cố Kim Mộng nhìn cô, giọng vẫn nghiêm túc "Chỉ nói sự thật."
Biểu cảm chân thành, ánh mắt trong veo không chút giả tạo, khiến cả trường quay lặng đi.
Đoạn Tùy Phong đứng cạnh, khẽ nhếch môi mỉm cười.
Cô gái này, không giận dữ, không tranh cãi, chỉ nói đúng một câu – nhưng lại khiến người ta nể phục hơn bất cứ lời hoa mỹ nào.
Còn Lâm Thời Sương – cô đứng như trời trồng, tức giận đến mức không nói được gì.
Đạo diễn cũng đã nghe thấy câu nói vừa rồi, ông bước tới, ho khẽ một tiếng rồi cố nén cười
“Vậy cảnh này tạm thời dừng lại trước nhé. Thời Sương, em qua đây một chút, anh sẽ hướng dẫn lại về cảm xúc. Ngày mai quay lại cảnh đó cũng chưa muộn.”
Câu nói đó chẳng khác nào thừa nhận nan vừa rồi là do cô diễn chưa đạt, cần thời gian suy nghĩ lại cách thể hiện nhân vật cho hợp lý.
Sắc mặt Lâm Thời Sương hơi khó coi, nhưng cô cũng hiểu rõ nan nếu quay không đạt, một khi đoạn phim được phát sóng sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của cô rất nhiềụ Cô đành cắn răng chịu đựng, gượng cười đáp
“Cảm ơn đạo diễn.”
Đạo diễn liếc nhìn Cố Kim Mộng rồi nói
“Vậy Tiểu Mộng quay trước phần diễn chung với Tùy Phong đi.”
“Vâng ạ.” nan Cố Kim Mộng ngoan ngoãn gật đầu, quay đi thay trang phục.
Không có Lâm Thời Sương, quá trình quay tiếp theo diễn ra thuận lợi hơn rất nhiềụ
Vì hôm nay là ngày đầu, nên đoàn phim kết thúc khá sớm.
Ánh nắng vừa rồi còn chói chang, giờ đã bị mây đen che kín, trời oi bức đến ngột ngạt, mưa như chỉ chờ dịp mà đổ xuống.
Cố Kim Mộng thu dọn đồ đạc, cùng Tiểu Viên ra trạm xe buýt chờ về. Cô đã có bằng lái, nhưng vẫn chưa có điều kiện mua xe riêng. Dù chỉ là diễn viên mới vào nghề, nhưng cát xê lại không hề thấp nan cô nghĩ chắc chẳng bao lâu nữa sẽ đủ tiền mua xe.
Không may, khi họ vừa đến trạm xe, trời bất ngờ đổ mưa như trút. Mưa mùa hè đến rất nhanh và dữ dội, cả hai miễn cưỡng tìm chỗ trú nhưng người cũng đã bị dính mưa.
Tiểu Viên than thở
“Sao mưa đột ngột thế này? Giày em ướt hết rồi...”
Cô vừa nói vừa lấy điện thoại nhắn tin cho ai đó. Vừa gửi đi chưa bao lâu, cô bỗng cảm nhận được ai đó nhẹ nhàng kéo áo mình.
Quay đầu lại, cô thấy Cố Kim Mộng chớp chớp mắt, giọng mềm mại
“Xin lỗi nhé, làm trợ lý cho chị mà còn phải cùng chị chen xe buýt, lại không có ô tô riêng để đón đưa.”
“Chị nói gì vậy ” nan Tiểu Viên vừa cảm động vừa ngạc nhiên. Nhìn thấy Cố Kim Mộng rõ ràng cũng đang bị mưa tạt, thế mà vẫn áy náy nhìn cô như một chú chó con vừa đáng yêu vừa tội nghiệp, trái tim cô suýt nữa mềm nhũn.
Cô suýt nữa muốn ôm lấy Cố Kim Mộng luôn rồi. Nhưng nghĩ đến thân phận thực sự của mình, Tiểu Viên vội dẹp đi ý định đó.
“Bây giờ em ngồi xe buýt với chị, sau này ngồi siêu xe với chị ” nan Cô vui vẻ nói.
Vừa dứt lời, một chiếc siêu xe bất ngờ dừng lại bên lề đường.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn che ô màu đen bước tới.
Do bị dù che khuất, Cố Kim Mộng nhất thời chưa nhận ra là ai, chỉ cảm thấy một luồng khí quen thuộc áp sát khiến cô có chút run sợ.
“Mộng Mộng.” nan Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến cô giật mình, là Tạ Nghiên Lâm.
Anh bước nhanh tới trước mặt cô, giọng trầm thấp vang lên