Chương 37
Đầu óc Cố Kim Mộng rối như mớ bòng bong. Một bên cảm thấy anh thật chu đáo, một bên lại cảm thấy giữa họ còn chưa đến mức đó...
Trong lúc cô còn đang bối rối, Tạ Nghiên Lâm không biết đã đến gần từ lúc nào.
Với chiều cao gần 1m9, khí chất lại ngạo nghễ, khi anh đến gần, Cố Kim Mộng bỗng trở nên nhỏ bé, yếu ớt hẳn.
Chỉ cần một tay, dường như anh có thể ôm trọn cô vào lòng, giam cô trong vòng tay mình mà không để cô thoát ra được.
Hơi thở mạnh mẽ của anh bao trùm lấy không gian, khiến cô cảm thấy... sợ.
Cảm giác dịu dàng trước đó dần tan biến, thay vào đó là một áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Cố Kim Mộng theo phản xạ run nhẹ, ngước mắt lên nan và phát hiện Tạ Nghiên Lâm đã ở rất gần mình.
Rất gần.
Ánh mắt anh... tại sao bỗng trở nên đáng sợ đến vậy?
Anh cúi người xuống, kéo gần khoảng cách giữa hai người. Hơi thở áp sát khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Thế nhưng giọng anh vẫn dịu dàng, như thể không hề có chuyện gì
“Mộng Mộng, sao thế? Em không thoải mái ở đâu à?”
Anh nói như đang quan tâm, nhưng giọng điệu lại giống như đang kìm nén sự cuồng loạn
"Rất muốn ôm em… muốn đến phát điên rồi."
Phải trốn ngay
Cảm giác bản năng như một con thú nhỏ khiến Cố Kim Mộng sợ hãi, cô lùi lại mấy bước rồi quay người bỏ chạy như bị điện giật. Vừa chạy vừa hoảng loạn nói
"Không, không sao đâu Cảm ơn anh đã giặt đồ giúp em, nhưng em phải rời khỏi đây rồi, cảm ơn anh đã chăm sóc, em… em muốn về nhà "
Cô gần như nói năng lộn xộn, rồi vội vàng lao đi thu dọn đồ đạc. Nếu không phải đang mặc đồ bệnh nhân, có lẽ cô đã lập tức bay khỏi bệnh viện.
Khi được đưa đến đây, cô vẫn còn mặc đồ diễn. Bây giờ một bộ quần áo bình thường cũng không có, phải đợi người mang tới mới được.
Cố Kim Mộng nhớ mang máng hình như Tiểu Viên đã đưa điện thoại lại đây, nhưng không biết đang để ở đâụ
Cô chạy tới giường tìm kiếm, còn chưa tìm thấy thì giọng nói của Tạ Nghiên Lâm vang lên sau lưng
"Đang tìm điện thoại à?"
Cô quay lại, thấy anh đứng bên mép giường, trong tay cầm chiếc điện thoại của cô.
"Đúng rồi, cảm ơn anh " Cô vội vàng trèo xuống giường.
Vì chỉ muốn nhanh chóng lấy lại điện thoại nên cô còn chưa kịp xỏ giày, vừa đặt chân xuống đất đã vội đưa tay ra nhận điện thoại từ tay anh.
Nhưng chưa kịp chạm vào, eo cô bỗng bị siết chặt nan Tạ Nghiên Lâm bế bổng cô lên.
Cái ôm quen thuộc ấy khiến cả người Cố Kim Mộng tê rần. Hơi ấm từ bàn tay anh xuyên qua lớp áo mỏng truyền vào da, khiến cô không thể không nhớ lại cảm giác anh nắm lấy mắt cá chân cô lần trước nan rợn người mà bất lực.
Tại sao lại ôm mình?
Cả người cô căng cứng. Câu “Bỏ em xuống ” còn chưa kịp nói ra thì đã nghe giọng nói dịu dàng pha chút bất lực
"Mộng Mộng, sàn nhà lạnh lắm, em mới vừa hạ sốt, đừng đi chân trần nữa."
Vừa nói, anh vừa định đặt cô ngồi lại lên giường nan nhưng tay vẫn chưa buông ra.
Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bật mở.
Tiếp theo là một giọng nói tức giận gằn lên
"Anh định làm gì chị tôi?"
Nghe thấy giọng quen thuộc đó, Cố Kim Mộng vội thò đầu ra nhìn.
Và khi thấy gương mặt tuấn tú đang bừng bừng lửa giận kia, cô bất ngờ thốt lên
"Khương Dã?"
Sao lại tới đây?
Tạ Nghiên Lâm ngừng lại một chút, ung dung đặt cô xuống giường rồi xoay người nhìn về phía “tiểu thiếu gia” đang trừng mắt với anh.