⬅ Trước Tiếp ➡

“Em ở một mình tɾong khách sạn, anh không yên tâm. Hay là về nhà anh trước nhé?”
“Cái gì ” Cố Kim Mộng thiếu chút nữa bật dậy
“Về... về nhà anh? Không được, không được đâu ”
Tại sao đột nhiên lại phải đến nhà nam chính chứ?
Ngay cả nữ chính còn chưa từng đến nhà Tạ Nghiên Lâm, vậy mà cô nan một nữ phụ nan lại đến?
Chẳng phải như vậy quá giống kiểu “cố ý quyến rũ nam chính” mà người ta hay gán cho nhân vật nữ phụ sao?
Nhưng cô còn chưa kịp phản đối, xe đã rẽ vào khu nhà the0 phong cách cổ trang đầy khí chất cung đình.
Cố Kim Mộng choáng váng nhìn khung cảnh trước mắt. Cô biết Tạ Nghiên Lâm g͙iàu, là nam chính mà, nhưng không ngờ... lại g͙iàu đến mức này.
Đây đâu còn là biệt thự cao cấp, rõ ràng là một khu biệt phủ của quý tộc rồi.
Cô còn tưởng mình xuyên về triều đại nào đó.
Cô thậm chí quên cả việc phải xuống xe. Mãi đến khi xe dừng hẳn, cô mới hồi hồn.
Nhận ra mình ngẩn người quá lâu, mặt cô đỏ bừng. Nhìn sang Tạ Nghiên Lâm bên cạnh, lúc này mà còn nói muốn đến khách sạn thì chẳng hợp lý chút nào.
Dù gì anh cũng đã tốt bụng đón cô về, cô mà còn khăng khăng đòi đi, chẳng phải quá bất lịch sự sao?
Dường như nhận ra cô đang bất an, Tạ Nghiên Lâm trêu chọc
“Em sợ anh bắt cóc em à?”
“Không phải...” Cố Kim Mộng lắc đầu, lầm bầm
“Anh sẽ không bắt cóc em đâu, em cũng chẳng đáng giá đến vậy...”
Hơn nữa, Tạ Nghiên Lâm cái gì cũng có, cần gì phải làm gì cô?
Anh nhìn vẻ ngây thơ của cô, ánh mắt càng thêm sâu xa.
Không đâu, Mộng Mộng... anh sẽ bắt cóc em đấy.
Tạ Nghiên Lâm xuống xe, vòng sang mở cửa cho cô. Trước khi cô kịp lên tiếng, anh nói
“Vào nhà trước tắm nước nóng, thay bộ đồ sạch kẻo cảm lạnh.”
Rồi anh quay sang bảo quản gia chuẩn bị quần áo cho cô.
Chính anh thì đưa cô vào phòng tắm, chỉ cửa
“Lát nữa sẽ có người mang đồ đến. Nếu thấy không khỏe, nhất định phải nói với anh, đừng ngại làm phiền.”
Cố Kim Mộng ngẩn ngơ nhìn bóng lưng anh rời đi, lòng thầm nghĩ nan nam chính thật sự là người tốt.
Nghĩ đến sau này, tɾong bữa tiệc kia, ba Khương sẽ còn định chuốc thuốc anh để ép hai người thân thiết...
Nghĩ thôi đã thấy tức.
Tạ Nghiên Lâm là người tốt như vậy, cô tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.
Cố Kim Mộng siết khăn tắm, bước vào phòng tắm rửa sạch sẽ.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài, Tạ Nghiên Lâm nhận được báo cáo từ trợ lý.
Cố Kim Mộng không nói gì, nhưng anh nhìn ra được nan hôm nay cô thật sự rất uất ức, rất đau lòng. Có lẽ cô còn chưa ăn tối, đến nỗi không muốn về nhà.
Tạ Nghiên Lâm dừng mắt lại ở dòng chữ
“Cùng nhị thiếu gia Kỳ gia nan Kỳ Bắc Cảnh nan xem mắt.”
Ánh mắt anh chợt lạnh đi.
Xem mắt với Kỳ Bắc Cảnh?
Anh nhớ người này nan cũng được xem là thanh niên ưu tú, gia cảnh tốt, năng lực cũng có, không có điều tiếng gì.
Nếu hôm nay Cố Kim Mộng đồng ý...
Bàn tay Tạ Nghiên Lâm siết chặt, nhưng ngay sau đó là nỗi đau không tên cuộn trào.
Cô không đồng ý, tức là cô không thích đối phương. Nhưng nếu như vậy mà vẫn bị ép đính hôn...
Cô rốt cuộc phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ và bất lực?
Chẳng trách... cô thậm chí còn không muốn về nhà.
Tạ Nghiên Lâm nhìn hàng chữ “hai nhà chuẩn bị đính hôn”, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại.
Nếu như Khương gia nhất định muốn ép cô gả đi, vậy thì người đó nan tại sao không thể là anh?
Nếu tɾong khoảng thời gian này, cô vẫn không thể yêu anh, vẫn luôn tránh né anh...


⬅ Trước Tiếp ➡