Chương 9
"Mộng Mộng... mau yêu anh đi, nếu không anh thật sự không nhịn được nữa rồi."
Không nhịn được việc sẽ cưỡng ép giữ lấy cô. Nhưng Mộng Mộng lại nhát gan như vậy... nếu làm cô sợ, thì không biết bao giờ mới có thể dỗ dành cho qua.
Anh chỉ có thể giống như bây giờ – giống như một kẻ vô lại đáng khinh, dùng những chiêu trò mờ ám để đánh cắp từng chút ngọt ngào, tạm thời xoa dịu khát vọng đang cuồng loạn trong lòng mình...
Sáng hôm saụ
Cố Kim Mộng vẫn đang ngủ mê man thì cảm thấy có ai đó đang vỗ nhẹ vào mặt mình.
"Cho ngủ thêm chút nữa..." – cô kéo chăn trùm kín đầụ
Nhưng ngay sau đó, tấm chăn bị giật phăng ra. Một giọng nói đầy bực bội vang lên bên tai
"Dậy mau Hôm nay chị không phải đi thử vai sao?"
Thử vai?
Cố Kim Mộng lập tức bừng tỉnh, ngồi bật dậy, tròn mắt nhìn người đang đứng bên mép giường – cậu em trai cùng mẹ khác cha của cô, Khương Dã.
Khương Dã khoanh tay đứng nhìn cô, khuôn mặt điển trai phủ đầy vẻ không vui. Cậu nhìn cô chằm chằm như thể chuẩn bị tra hỏi
"Cuối cùng cũng chịu tỉnh. Hôm qua cái người đàn ông đưa chị về là ai?"
"Gì cơ? Người nào?" – Cố Kim Mộng vẫn còn ngơ ngác vì mới ngủ dậy, hoàn toàn chưa nhớ ra chuyện tối qua.
Trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ đến chuyện phải đi thử vai, chẳng rảnh bận tâm tới chuyện khác. Cô vội vã chồm xuống giường, định thay đồ.
Nhưng dư âm của cơn say hôm qua khiến cô vừa mới chạm chân xuống đất liền thấy hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
May mà Khương Dã nhanh tay đỡ kịp, kéo cô ngồi lại xuống giường.
"Trời đất, chị đúng là..." – Cậu lẩm bẩm, rồi nhìn cô bằng ánh mắt bực dọc
"Chị còn định giả vờ đến bao giờ nữa? Tối qua người đàn ông đó là ai? Sao lại ôm chị về? Chị uống rượu à? Say đến mức để người ta bế về luôn như vậy?"
"Chị có ý thức giữ an toàn cho bản thân không đấy? Ra ngoài mà tùy tiện uống rượu với đàn ông như vậy, chị có nghĩ gì không?"
Hàng loạt câu chất vấn dồn dập khiến Cố Kim Mộng bối rối vô cùng. Cô phải mất một lúc lâu mới bắt đầu nhớ lại tối qua.
Cô chỉ nhớ Tạ Nghiên Lâm đưa cô về, sau đó cô ngủ gục trên xe, rồi... rồi bị bế vào nhà?
Chẳng lẽ lúc xuống xe cô cũng không tỉnh lại sao?
Thật sự là Tạ Nghiên Lâm bế cô vào nhà à?
Sao cô lại ngủ say đến mức đó chứ...
Cố Kim Mộng lập tức cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Cô ôm mặt, khổ sở xoa xoa, nhưng tay không cẩn thận chạm phải môi – cơn đau rát khác thường khiến cô bật thốt lên một tiếng “Tê...”.
Đau thật... giống như bị sưng vậy. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Cô nhớ hôm qua đâu có ăn gì gây dị ứng đâụ..
Thông tin đổ ập đến quá nhanh, khiến đầu óc cô choáng váng, mơ hồ như vừa bị xe tải cán qua.
“Cố Kim Mộng ” – Khương Dã thấy cô còn ngẩn người ra đó, không nhịn được phải gằn giọng gọi lớn, nhất quyết đòi cô phải giải thích rõ ràng.
Tuy Khương Dã chỉ mới 17 tuổi, nhưng đã cao gần 1m82, vóc dáng rắn rỏi do thường xuyên tập thể thao. Khi đứng từ trên cao nhìn xuống cô đang ngồi, khí thế của cậu thực sự khiến người ta cảm thấy bị áp đảo.
Cố Kim Mộng lắc lắc đầu để mình tỉnh táo lại một chút, sau đó nhỏ giọng đáp
“Chị không có tùy tiện đi uống rượu với người lạ. Hôm qua là buổi liên hoan, anh ấy chỉ là tiện đường đưa chị về thôi.”
Nói xong, cô lảo đảo bước xuống giường, định đi rửa mặt.