Lưu ý truyện có yếu tố 16 +, nên cân nhắc trc khi xem, nếu cảm thấy truyện không ổn chỗ nào, xin liên hệ mình để mình kịp thời sửa chữa. Cảm ơn mọi người đã quan tâm truyện ạ. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ❤️❤️❤️
“Anh Trịnh Tranh, cho anh.”
Tô Vãn đưa nước qua, lòng bàn tay vẫn còn lưu lại hơi nước lạnh lẽo. Chai nước khoáng trong suốt, hơi lạnh toát ra làm ướt tay cô, đầu ngón tay cũng vì lạnh mà ửng đỏ.
Trịnh Tranh có một gương mặt anh tuấn lạnh lùng, trán cao, lông mày đậm, đôi mắt sâu thẳm mà uy nghiêm, thật giống soái ca trong truyền thuyết, cùng với một cái mũi cao thẳng. Bờ môi của hắn toát ra hơi thở cấm dục.Tóc mái đã sớm bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, tùy ý rủ xuống, khuôn mặt anh tuấn không còn thanh lãnh như xưa, mà nhiều thêm vài phần cuống hút.
“Vất vả rồi, Tiểu Vãn.”
Bàn tay khớp xương rõ ràng tự nhiên mà nhận lấy bình nước, rất có lễ mà không hề thân mật.
Yết hầu hắn lăn lộn, mồ hôi ngưng tụ thành giọt chảy dọc ở trên mặt, phá lệ gợi cảm. Đôi tay thon dài bị nước đá làm cho ướt nhẹp, tùy ý mà chụp lên trên lan can.
Trịnh Tranh và Tô Vãn tuy rằng là thanh mai trúc mã, nhưng lại có chút xa cách. Người có thể khiến cho cảm xúc của hắn dao động, chỉ chỉ có thể là Hạ Nhu Nhụ
“Trịnh Tranh ”
Hạ Nhu Nhu quang minh chính đại tiến lên giúp Trịnh Tranh lau mồ hôi.
“Thật quá trâu bò Đỉnh nóc kịch trần ”
Hạ Nhu Nhu là chủ nhiệm câu lạc bộ giải trí, tính tình phóng khoáng, hoạt bát lại rất chính nghĩa. Trịnh Tranh thân hình cao lớn, đứng ở bên cạnh hắn Hạ Nhu Nhu có vẻ nhỏ xinh.
Mái tóc cắt ngắn, Hạ Nhu Nhu chính là mang tính cách của con trai, người tuy có chút xinh đẹp, nhưng thân thể lại cứng nhắc không hề dịu dàng như con gái.
Trịnh Tranh đuôi lông mày khẽ nhếch, trong mắt chỉ có Hạ Nhu Nhu, ánh mắt hoàn toàn khác với khi nhìn Tô Vãn. Hắn nhìn cô ta chăm chú, ánh mắt nhu hòa, thậm chí còn không tự giác mà đong đầy ý cười, khóe môi hơi hơi nhếch lên.
Chút biến hóa này của Trịnh Tranh chính hắn còn chưa nhận ra, lại là bị Tô Vãn bên cạnh nhìn rất rõ ràng.
...
Bóng đêm dần dần bao phủ, đầu đường cuối ngõ tràn ngập lớp sương mỏng, tản ra mùi đất nhàn nhạt cùng với mùi thơm của đồ ăn.
Trên phố đi bộ vẫn náo nhiệt như thường lệ, trong ngoài quán ăn đều ngồi kín người, ăn uống rôm rả, đèn đóm sáng rực, còn có mùi thịt nướng và thang hồng.
Vì để chúc mừng chức vô địch của đội bóng rổ, bọn họ liền cùng nhau đi ăn khuya, có thể dẫn theo người quen. Hạ Nhu Nhu đi theo Trịnh Tranh đến tham dự, bao gồm cả Trịnh Tranh ở bên trong, thế nhưng vẫn chưa cảm giác có gì đó không đúng, giống như đương nhiên là như vậy.
Trịnh Tranh giúp Hạ Nhu Nhu rót nước trái cây, nhịn không được hỏi “Hôm nay cậu không phải có trận thi đấu sao?”
Hạ Nhu Nhu nhỏ giọng lẩm bẩm nói “Đúng vậy, còn là trận chung kết, nhưng mà khó khăn lắm cậu mới được lên sân khấu, mình đương nhiên muốn tới ”
“A đúng rồi” Hạ Nhu Nhu kích động mà quơ quơ mặt sau của điện thoại di động có kẹp một tấm ảnh lên, nghịch ngợm đắc ý mà cười, giống một đứa nhóc “Còn phải cảm ơn cậu nam thần may mắn, giúp mình thuận lợi bắt được giải nhất ”
Đó là có một lần nhân lúc Trịnh Tranh không chú ý, Hạ Nhu Nhu đã chụp lại.
Trên ảnh chụp nam sinh đoan chính, mày kiếm mắt sáng, khóe môi hơi hơi cong lên, đột nhiên bị chụp hình nên có chút kinh ngạc cùng lơ đãng nhưng vẫn toát ra vẻ nuông chiềụ
Trịnh Tranh bất đắc dĩ mà giúp Hạ Nhu Nhu chỉnh lại bộ đồ ăn mà cô ta không cẩn thận làm rối “Là cậu chuẩn bị cẩn thận, liên quan gì đến tôi.” Hai người mập mờ ái muội, người khác cũng biết điều nên không đi quấy rầy.