⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta nghĩ thầm, chẳng lẽ quan hệ giữa hai ba con bọn họ cũng không tốt sao? Là bởi vì sự tồn tại của cô ta sao? Hay là bởi vì hành tung của Ngôn Lý Sâm khó dò, không rảnh bận tâm đến con gái, tạo thành khoảng cách xa lạ giữa bọn họ?
Sau đó, người đàn ông kia xuất hiện ở thang lầu, dáng người anh cao lớn, mạnh mẽ, ăn mặc cực kỳ sáng láng, có tinh thần, tựa như người đàn ông hơn 30 tuổi vậy, không hề giống đàn ông trung niên.
Bề ngoài của anh đẹp trai xuất sắc, khuôn mặt góc cạnh tuấn tú, trên mặt không hề có dấu vết của thời gian, trẻ tuổi đến mức đáng kinh ngạc. So với anh, Cố Niệm Sâm cảm thấy mẹ mình ngược lại trông già nua, nếu đứng chung một chỗ với anh, không giống như người yêu, mà giống chị em hơn.
"Con tới rồi! Ngồi đi." Bởi vì sự xuất hiện của anh, Cố Niệm Sâm lập tức đứng lên, rồi lại bị anh xua xua tay bảo ngồi xuống.
"Tìm con đến đây, là muốn cùng con nói về chuyện sửa tên, còn cả việc sắp xếp vấn đề chỗ ở tương lai của con." Anh tùy ý mà ngồi trên sofa, lười biếng, hoàn toàn đối lập với vẻ đứng đắn gò bó của cô ta.
"Sửa tên?" Vẻ mặt Cố Niệm Sâm hơi cứng lại một chút, cảm giác rất phức tạp. Cũng đúng, nếu muốn vào nhà họ Ngôn, thì không thể dùng cái tên mập mờ này lắc lư khắp nơi được, nếu không sẽ bị cười nhạo, rốt cuộc thì ba cô ta là Ngôn Lý Sâm.
"Con có thể chọn vào đây ở, hoặc là ở bên ngoài, tùy con." Thái độ của Ngôn Lý Sâm đối với cô ta không giống như đối với con gái, quá mức tùy ý lạnh nhạt, có lẽ là bởi vì trước nay anh chưa từng để ý đến cô ta, nên đương nhiên là thái độ cũng không thể so sánh với đứa con gái vừa lên lầu.
"Con.."
"Con không cho cô ta vào ở, không cho!" Từ cửa truyền vào tiếng thét chói tai của một người con gái.
Cố Niệm Sâm bị dọa đến giật mình, nghiêng đầu nhìn, thì thấy một người rất giống với cô gái vừa lên lầu, nhưng cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Cô ấy tức muốn hộc máu mà vọt vào, hét to với Ngôn Lý Sâm.
Phía sau cô ấy, là một chàng trai trông rất quen mắt, vẻ mặt xấu hổ mà đi vào.
Nói cậu ta quen mắt, là bởi vì Cố Niệm Sâm nhớ rõ, hình như cậu ta cũng xuất hiện trong buổi liên hoan, cho nên cô ta mới có ấn tượng với cậu ta.
"Chú Ngôn, cháu tới tìm Thu Nhược." Cậu ta chào hỏi với Ngôn Lý Sâm, sau đỏ tỏ vẻ mình không phải tới đây để xem trò vui, mà là tới tìm con gái lớn Thu Nhược của anh.
Ngôn Lý Sâm mặc kệ Thu Mẫn đang phát điên, giương mắt nhìn Phương Đàm Tuân, ánh mắt sâu sắc u ám nhìn cậu ta chằm chằm. "Tìm Thu Nhược làm cái gì?"
Phương Đàm Tuân hơi sợ anh, tuy nghe bên ngoài đồn rằng, Ngôn Lý Sâm là một kẻ làm việc không đàng hoàng, ăn chơi trác táng, giao toàn bộ gia sản cho đoàn đội kinh doanh và CEO, cưới con gái nhà họ La thế giao, sau khi kết thành liên minh với nhà họ La, lại càng không kiêng nể gì, cả ngày ăn không ngồi rồi mà chơi bời hưởng lạc.
Nhưng mà, Phương Đàm Tuân lại cảm thấy, Ngôn Lý Sâm không hề rối loạn như bên ngoài lan truyền, chỉ riêng ánh mắt của khí thế của anh, đã làm người ta cực kỳ kiêng kị.

⬅ Trước Tiếp ➡