⬅ Trước Tiếp ➡
“Cái con bé ngốc này, con quên là trong nhà có khách hả?” Trần mẹ tức giận giơ ngón tay dí dí đầu con gái. Con gái thì phải chăm chỉ chịu khó chút thì người ta mới thích. Về sau Bảo Quốc muốn cưới vợ, làm mẹ chồng, bà chướng mắt nhất là mấy cô lười biếng.
Thừa dịp Lâm Kiến Quốc ở nhà trong thời gian này, con gái bà nên biểu hiện tốt một chút, tranh thủ nhiều hảo cảm chút chứ. Con bé này phải nắm chắt thời gian, để Lâm Kiến Quốc hiểu được nó là đứa con gái biết quán xuyến nhà cửa.
Trần Ái Ân ngáp một cái “Khách đâu ra, đó là ba Dương Dương, là anh rể con, con rể của ba mẹ, là người một nhà. Con dậy sớm hay trễ, liên quan gì anh ta? Mẹ, không thì mẹ lại để con ngủ thêm một lát? Cháo sáng hôm nay, con bỏ thêm nửa chén gạo, giờ hẳn là chín rồi nhỉ?”
“Chín rồi ” Trần mẹ đặc biệt kiêu ngạo mà nói, “Mẹ có nói cho Lâm Kiến Quốc, đây là ý tưởng của con, Lâm Kiến Quốc khen con thông minh lại đảm đang, quả nhiên là người thích đọc sách, đầu óc linh hoạt hơn người khác nhiều ”
Cơ hội tốt như vậy, mẹ Trần sao có thể bỏ lỡ.
Trên thực tế, Trần Ái Ân dùng biện pháp này nấu cháo, ba Trần mẹ Trần rất vui. Con gái nhà mình thật thông minh, vậy nên nhà họ cũng để cho cô dậy muốn hơn nhà khác. Con gái đã thông minh lại tri kỷ, phúc khí như vậy, không phải người bình thường mong là có đâụ
Trong nhà ít con thì sao, bà chỉ có một nam một nữ thì thế nào?
Nhà người ta con gái nhiều, so ra lại đều kém một đứa nhà bọn họ
Tác giả có lời muốn nói
Ái Ân Em là em vợ anh.
Bảo quốc Em cũng là em vợ anh.
Nam chủ …
“Mẹ, Lâm Kiến Quốc là anh rể con, anh ta là ba Dương Dương.” Trần Ái Ân thực sự cạn lời, ba mẹ có thể đừng cổ hủ như vậy được không.
Lâm Kiến Quốc dù có tốt thì cũng là đàn ông tái hôn đó.
Nói gì thì nói, ếch ba chân khó tìm, chứ đàn ông hai chân tìm đâu chả có?
Mẹ Trần thở dài “Con à, ba mẹ sao lại không thương con được, nhưng đàn ông Quốc điều kiện tốt như Lâm Kiến tìm nào có dễ như vậy. Mẹ biết, con cùng Ái Trạch thân thiết. Nhưng cũng là vì vậy, mẹ với ba con mới cảm thấy con cùng Lâm Kiến Quốc bên nhau càng tốt.”
“Đều nói có mẹ kế liền có ba dượng, Lâm Kiến Quốc nếu muốn cưới người khác, con không lo lắng người kia đối xử không tốt với Dương Dương sao? Thế nhưng nếu là con liền khác, con gả cho Lâm Kiến Quốc có khác gì Dương Dương có mẹ ruột đâụ Mẹ cùng ba con cũng có thể hoàn toàn yên tâm. Bởi là, về sau con cùng anh con cũng coi như có chỗ dựa vào. Ba con nói, Lâm Kiến Quốc là đứa đáng tin.”
Nếu không phải nghe chồng bà nói vậy, mẹ Trần cũng không đến mức cố chấp như bây giờ.
Trần Ái Ân còn định thuyết phục tiếp thì đột nhiên cười “Mẹ, mẹ nghe con, chuyện này mẹ với ba đừng mừng vội. Lâm Kiến Quốc cùng chị Ái Trạch bên nhau, đó là do người lớn ở trên đính ước. Lâm Kiến Quốc là người thủ tín, mới đối tốt với chị Ái Trạch. Con lại là em vợ trên danh nghĩa của anh ta, chuyện này, ba mẹ xem trọng cũng vô dụng. Nói không chừng trong lòng anh ta cũng không có ý này đâụ”
Lâm Kiến Quốc là cái khó thứ nhất, cái khó thứ hai là nữ chủ Từ Lệ Anh kia kìa, rắc rối không nhỏ đâụ
“Còn dám chê? Con so với nó nhỏ tuổi hơn, lớn lên xinh như vậy, lại là cô nương mới lớn. Con không ghét bỏ nó thì thôi, nó dám không biết xấu hổ?”
Tưởng tượng đến con gái bảo bối nhà mình có thể bị Lâm Kiến Quốc ghét bỏ, mẹ Trần tức giận đến muốn quay mặt ra ngoài tìm Lâm Kiến Quốc tính sổ.
Bà chịu đem con gái bảo bối gả cho Lâm Kiến Quốc, đó là bà để mắt Lâm Kiến Quốc.
⬅ Trước Tiếp ➡