⬅ Trước Tiếp ➡
Nghiêm Kỷ lấy điện thoại trong tay con trai: "Thằng bé ầm ĩ thì gửi qua chỗ bố mẹ đi, dù sao bọn họ cũng thích giữ cháu trai."
Sau khi đưa thằng bé cho Phương Dung Hoa, Nghiêm Kỷ ngồi trên ghế sô pha vỗ đùi, ra hiệu cho Mộc Trạch Tê đi qua. Mộc Trạch Tê thuận theo ngồi lên đùi ôm cổ Nghiêm Kỷ.
"Con trai là Tiểu Ma Vương, vậy anh là gì? Hửm?" Anh nói chữ cuối khàn khàn trầm bổng làm trái tim Mộc Trạch Tê như bay lên, chân mềm nhũn.
"Anh là chồng yêu dấu của em, là bố con trai tin tưởng nhất." Cô nói ngọt dỗ anh.
Nghiêm Kỷ hôn một lúc lại cọ vào chiếc cổ thơm mềm của cô, giọng nói khàn khàn: "Hôm nay em đã làm gì?" Bàn tay luồn vào váy ngủ của Mộc Trạch Tê, nhào nặn bầu ngực của cô.
Hơi thở nóng rực phun bên tai khiến Mộc Trạch Tê như muốn hòa tan, bàn tay ấm áp đảo quanh nhũ hoa mẫn cảm. Mộc Trạch Tê bị trêu đùa đến không nghĩ được gì: "Không làm gì cả."
Nghiêm Kỷ ôm eo nhỏ của Mộc Trạch Tê, mạnh mẽ tách chân ra, để cô dang chân ngồi lên chân mình. Nghiêm Kỷ vẫn ngồi như thế, kéo khóa quần tây thả gậy thịt to dài đứng thẳng ra.
"Nói thật." Giọng nói Nghiêm Kỷ trầm thấp rõ ràng như tiếng nước, vô cùng êm tai.
Lời nói của anh khiến Mộc Trạch Tê liên tục co rúm lại, cự vật vừa nóng vừa cứng như có như không đâm vào huyệt nhỏ giữa hai chân cô, giống như tra khảo kích thích thần kinh của cô.
Mộc Trạch Tê biết cự vật kia rất kinh khủng, cũng nhớ kỹ vô số lần nó cắm vào trong cơ thể mình, tham lam làm. Cô ấp úng lẩm bẩm lắc eo, đưa mông lên đầu cự vật kia: "Thật sự chỉ ngắm hoa thôi, sau đó nói mấy câu với Lý Vi rồi về nhà. Chẳng phải chồng yêu bảo em về sớm một chút sao?!"
Sao Nghiêm Kỷ có thể cho phép cô lùi bước, anh đưa tay ôm kéo cô lên người mình. Cái miệng nhỏ này vẫn kín kẽ như vậy nhưng nhanh mồm nhanh miệng biết dỗ dành người.
Bầu ngực của Mộc Trạch Tê đầy đặn, sau khi sinh con cho bú lại càng lớn hơn. Cô bị Nghiêm Kỷ ôm sát dựa vào lồng ngực cứng rắn, đè ép khiến cô cảm thấy vừa tê dại lại êm ái. Cô giương mắt nhìn Nghiêm Kỷ, quan sát sắc mặt của anh. Bản chuyển ngữ được đăng tại trang truyensacfull.com.co. Nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ giành chút thời gian ghé qua trang chủ đọc để ủng hộ cho nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc mọi người có thể nhắn tin về page truyensacfull.com hoặc page Sắc - Cấm Thành. Xin cảm ơn.
Đôi mắt ngập nước lóe lên ánh sáng, lúc trước cô thường nhìn vào mắt anh, chỉ là bây giờ không còn sự e lệ, bối rối và sợ hãi nữa.
Lúc bị chơi đùa hung ác, buồn phiền trong đôi mắt có thể theo nước mắt tràn ra. Mỗi lần đều khiến Nghiêm Kỷ rung động, thất thần, anh cũng thích giày vò cô như thế.
Nghiêm Kỷ không đáp lại lời cô, cánh tay quấn chặt eo cô, gương mặt tuấn tú áp sát mặt cô. Chóp mũi của hai người như muốn chạm vào nhau, hơi thở ám muội mập mờ quanh quẩn giữa hai người.
Nghiêm Kỷ duỗi lưỡi hôn lên cổ như vải bông của cô, mút vành tai cô, một tay khác luồn dưới váy vén quần lót của cô qua. Anh ưỡn eo đưa gậy thịt vào huyệt nhỏ chật hẹp, cọ xát viên ngọc, tay khẽ chọc nhẹ cửa huyệt của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡