⬅ Trước Tiếp ➡
Phải biết rằng Sầm Tuế giả dạng tiểu bạch hoa hiền lành thục nữ đã mấy năm rồi, trước giờ đều trang điểm kĩ càng ăn mặc lại cực kỳ thống nhất, đột nhiên đổi phong cách cái huỵch như thế, khiến cho hảo tỷ muội đều sắp không nhận ra rồi.
Trần Đại Noãn từ từ ngồi xuống ghế, nhìn chầm chầm đứa bạn thân, dùng khẩu hình miệng phun ra hai từ "Đ" m "
Đào Mẫn Nhi cũng ngẩn ra, nhìn nhìn Sầm Tuế nói “Cái qu gì vậy?"
Chu Nhị Bảo nhấp nhảy hai mắt, nhìn chằm chằm cô.
Sầm Tuế vui vẻ cười một tiếng, hơi hơi nâng khuỷu tay lên “Thế nào, đẹp không?”
Đào Mẫn Nhi buột miệng nói ra “Này nào chỉ dừng lại ở đẹp thôi, dây phải nói là trên quả tuyệt vời, cool lắm. Cậu mà là cái dạng tiểu bạch hoa khí chất ôn nhu kia sao, mình thấy cái vibe đại tỷ khí chất cao lãnh ngang ngược này mới đã cái nư của cậu đó.”
Trần Đại Noãn và Chu Nhị Bảo vẫn đang nhìn Sầm Tuế không rời mắt. Mái tóc của cô được uốn xoăn bồng bềnh, cộng thêm màu tóc mới nhuộm, làm nổi bật lên khuôn mặt thanh tú cùng làn da trắng sứ của Sầm Tuế.
Phần thân trên là chiếc áo yếm ngắn, để lộ ra một phần bụng, bên ngoài khoác hờ chiếc áo vest, kết hợp với hoa tại EL và vòng tay kim cương vàng hồng của Tiffany, nhìn ở góc độ nào cũng toát lên khí chất thời thượng.
Trần Đại Noãn và Chu Nhị Bao đều giơ ngón tay cái lên với Sầm Tuế, đồng thời gật đầu thán phục.
Sầm Tuế rất hài lòng, cả thân thể và tinh thần đều rất thoải mái.
Chu Nhị Bảo đột nhiên thành thật hỏi “Sao tư dung lại đổi kiểu tóc? Tuế Tuế, Không phải cậu nổi Trần Vũ không thích kiểu này sao, anh ta thích kiểu em gái hàng xóm ngọt ngào cơ mà ?"
Nghe thấy cái tên Trần Vũ này, Sầm Tuế không nhịn được cười lạnh một tiếng “Anh ta thích hay không thì liên quan gì đến mình chứ?
Đào Mẫn Nhi và Trần Đại Noăn không hẹn mà cùng mở to mắt, vẻ mặt trong chòi hỏi “Chia tay rồi sao?"
Bọn họ cũng không muốn Sầm Tuế và Trần Vũ ở bên nhau, có vị Trần Vũ mà đánh mất bản thân, mất hết tôn nghiêm, còn chịu bao nhiêu là uất ức.
Sầm Tuế muốn giữ chặt Trần Vũ cũng không sai, nhưng cô ngày càng trở nên khiêm tốn hèn mọn, hèn mọn đến mức sắp sa vào vũng bùn lầy mất rồi.
Sầm Tuế chợt cười một tiếng “Vẫn chưa".
Khi sắc mặt của đám Đào Mẫn Nhi hơi biến, Sầm Tuế liền cười nhẹ bồi thêm một câu “Nhưng mà cũng sắp rồi.” Ba người Đào Mẫn Nhi liếc mắt nhìn nhau, không có nói thêm câu gì nữa.
Chính là sợ rằng lần này Sẩm Tuế quay về sẽ đem nhưng lời đó thành sấm to mưa lớn một hồi rồi qua đi mà thôi, miệng thì hét lên muốn chia tay, kết quả mấy ngày sau lại khó chịu không đành, khóc lên khóc xuống rồi lại đi tìm Trần Vũ xin lỗi, nói mình không rời xa anh được, muốn cùng anh làm hòa.
Sầm Tuế cũng không muốn nói về Trần vũ nữa, đổi ngữ khí nói “Không nói cái này nữa, ăn cơm trước đi.”
Mức phí ở nhà hàng này không thấp, món ăn được bày biện rất tinh tế và đẹp mắt. Trước khi ăn nhóm tỷ muội hoa bốn người cùng chụp một bức ảnh, sau đó cùng chụp những bức ảnh nhóm cùng đồ ăn, đăng lên vòng bạn bè.

⬅ Trước Tiếp ➡