⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể hạ hotsearch xuống, trên các diễn đàn, Teiba chờ cung cấp video, làm cho Tô Thiên Ngữ và Cố Vị Hi bị cư dân mạng chửi rủa không ngừng bị gắn mác cẩu nam nữ, thành công nổi tiếng trong vòng.
Đến khi Tô Trầm Ngư về chung cư, vừa mở cửa đã thấy Cố Vị Hi ngồi trên sofa cũng không ngạc nhiên lắm.
Tới còn rất nhanh nha.
Cô nhớ đến chuyện thời gian nguyền rủa 24 giờ còn chưa hết, lỡ mình ngửi phải mùi thối cũng không phải chuyện hay ho gì...
Vì thế khi Cố Vị Hi nhìn qua thì thấy Tô Trầm Ngư lấy ra hai cái khẩu trang trong túi đeo lên, không để lộ ra chỗ nào.
Sau đó cô ngồi xuống chỗ cách Cố Vị Hi xa nhất.
Mỗi một động tác, vẻ mặt đều lộ ra vẻ coi hắn giống như một con virus khủng bố nào đó, có thể độc chết cô khi ở gần.
"..."
Cố Vị Hi biết được chuyện này sắc mặt trong chốc lát trở nên đen như than.
Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một ý niệm Cô gái trước kia nói thích hắn, tất cả chỉ là diễn???
Cố Vị Hi lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Trầm Ngư. Vì hắn là nam chính trong sách nên bề ngoài đúng thật không tồi. Tuy đã bị khẩu trang che đi một nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt nhưng thông qua cặp chân mày vẫn có thể tưởng tượng được cả khuôn mặt.
Nhưng Tô Trầm Ngư ở Thiên Khải quốc đã thấy rất nhiều người đẹp trai rồi, thái giám trong cung mỗi người đều được tìm dựa theo yêu cầu của cô. Ở nơi rộng lớn như hoàng cung, muốn nhìn thấy mấy tiểu thái giám xinh đẹp cũng không phải việc gì khó.
Cho nên khuôn mặt của Cố Vị Hi trong mắt Tô Trầm Ngư khá bình thường, không có gì quá nổi bật.
Cô sờ sờ khẩu trang trên mặt, giải thích "Anh Vị Hi, anh đừng hiểu lầm. Em đeo khẩu trang vì em thấy anh đeo. Ngày hôm qua Thiên Tập nói với em hình như dạ dày của anh có vấn đề, sẽ không có việc gì chứ...... A, Thiên Tập kêu em đừng nhắc đến việc này. Xin lỗi anh, em tuyệt đối không phải ghét anh "
Ánh mắt trong trẻo của cô nhìn vô cùng chân thành, nhẹ nhàng úp nồi lên đầu Tô Thiên Tập.
Gân xanh trên trán Cố Vị Hi hơi giật, biết được 'bệnh' của mình đã bị Tô Thiên Tập nói cho Tô Trầm Ngư. Đây là nguyên nhân giải thích vì sao vừa rồi cô hận không thể ngồi cách hắn xa nhất.
Hắn hít sâu muốn ép cơn giận xuống, sau đó lạnh lùng mở miệng, giọng nói trầm thấp "Không cần gọi anh."
Chuyện này mà cũng tỏ vẻ nguy hiểm. Khi bổn cung đang nhảy Disco trên đầu hoàng đế thì chưa biết anh đang ở nơi nào đâụ.. Tô Trầm Ngư mở to mắt, ủy khuất mở miệng "Nhưng... bác Cố nói sau này em chính là em gái của anh mà..."
Vừa dứt lời, vành mắt cô đỏ lên "Em biết trước kia em tùy hứng, không nhìn rõ anh cùng Thiên Ngữ thích nhaụ Anh không nói, Thiên Ngữ cũng không nói. Anh lại ưu tú như vậy, em, em thích anh là sai sao?"
"Anh còn đồng ý đính hôn với em nữa... Nếu anh nói không thích em sớm một chút, không muốn cùng em đính hôn, em cũng sẽ không......" Cô cúi đầu nghẹn ngào, bả vai gầy hơi run lên.
Tuy bây giờ Cố Vị Hi đang rất tức giận, nhưng lúc này thấy cô khóc làm cho những suy đoán lúc trước tan thành mây khói.
Tô Trầm Ngư ở trước mặt hắn chưa từng khóc, hắn cũng chưa thấy cô ủy khuất đến mức phát khóc.
Hắn nhớ hôn ước lúc trước, lại nghĩ đến cô chỉ mới trở về, hơn nữa mình khi còn nhỏ đã làm lạc mất cô. Tuy chuyện đó cũng không hoàn toàn là trách nhiệm của bản thân, nhưng hắn nghĩ, trừ tình yêu, mọi thứ khác đều có thể bù đắp cho cô.
⬅ Trước Tiếp ➡