⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Nại câu môi mỏng nở nụ cười, đáy mắt lại thực lạnh “Như thế nào? Tới Nhất Trung, không xuống dưới hút điếu thuốc rồi đi sao?”
Mạc Bắc không nói chuyện, một sườn mặt lãnh đạm, vút một tiếng
Trả bật lửa trở về.
Chỉ là lực đạo kia còn mang theo gió sắc bén.
Phong Nại mở tay cầm, mắtthâm thúy, sau khi lại nhìn thấy bóng người thon dài trên tường kia nhảy ra, liền trở nên âm trầm một chút, mở tay ra, lòng bàn tay đều có chút phiếm hồng.
Người đứng bên kia, đều không dám thở mạnh một tiếng.
Mà Mạc Bắc ra khỏi Nhất Trung cũng không tốt đến đầu, vị trí đầu gối cũng có chút phiếm hồng, nhưng đó cũng không ảnh hưởng hành động của cô.
Triệu Kiện Kiện lại là vẻ mặt kinh hồn chưa định “Cha mẹ ơi, này cũng quá dọa người. Anh Nam, chúng ta có thể đừng đi Nhất Trung nữa không?”
Xác thật không thể đi nữa.
Mạc Bắc ngoái đầu lại nhìn thoáng qua mặt tườngkia, hiện tại trong đầu còn lưu lại ánh sáng lạnh khi người nọ nhìn cô.
Đại khái chính là thực khó chịu, lại còn đang khắc chế chính mình.
Mạc Bắc rõ ràng, bởi vì đối phương là chức nghiệp tuyển thủ, cho nên vừa rồi mới sẽ không có ra tay tàn nhẫn.
Nhưng không ra tay tàn nhẫn, không đại biểu không muốn ra tay tàn nhẫn.
Mạc Bắc chạm chạm lòng bàn tay của mình, móc điện thoại từ túi quần ra, đánh một hàng chữ qua “Xin lỗi, chỗ anh đột nhiên có việc, không thể đi qua, sinh nhật vui vẻ.”
Tiểu Lâm vốn dĩ đặc biệt cao hứng, vừa nghe được tiếng tin nhắn, lập tức mở ra, nhưng sau khi xem, giọng nói đều ủ rũ “Không sao đâu, anh trai nhỏ trước vội đi, anh trai em ở đây, có người bồi em.”
Mạc Bắc nghe giọng nói trẻ con kia rõ ràng mất mát còn muốn an ủi cô, khuôn mặt tuấn tú thanh quý, chỉ có một suy nghĩ, nếu không phải vì tên K Thần kia, cô sẽ không đến mức không thể thực hiện mong ước của người bạn nhỏ……
 
Sân bóng rổ Nhất Trung.
Phong Nại từ rất xa liền nhìn đầu nhỏ rũ xuống của em trai anh.
Không cần đoán cũng có thể nghĩ ra được đã xảy ra chuyện gì “Anh trai nhỏ kia của em thất hẹn với em?”
Cảm xúc của Tiểu Lâm không cao lắm, nhưng cũng không quên biện giải thay anh trai nhỏ của mình “Anh ấy là đột nhiên có việc phải vội.”
Phong Nại lắc lắc tay của mình, ánh mắt còn có chút lạnh lẽo, chỉ là ở khi cúi người xuống, hơi thở liền thay đổi, ngón tay thon dài hơi cong, gõ vào trên đầu Tiểu Lâm “Được rồi, em hẹn anh trai nhỏ của em tới nơi này, bản thân chính là đang khó xử đối phương, anh ta không thể tới là bình thường.”
“Vì sao chứ?” Tiểu Lâm vẻ mặt không rõ.
Phong Nại không chút để ý nói một chút ân oán tích lũy đã lâu giữa Nhất Trung và Nhị Trung, cũng không có nói chính mình chính là người đứng đầu Nhất Trung.
Tiểu Lâm thông minh, một bàn tay ôm chân dài của anh trai cậu, một bàn tay xách theo bánh kem nhỏ của mình, đều có chút ảo não “Anh, anh nên là sớm nói cho em biết những chuyện này, như vậy em liền không hẹn anh trai nhỏ tới Nhất Trung, chúng ta có thể đi Nhị Trung tìm anh ấy nha, dù sao cũng rất gần ”
Phong Nại a một tiếng, thong thả ung dung “Đây thật là một ý kiến hay, bạn học Lâm hố hố, em cảm thấy anh đi Nhị Trung sẽ rất an toàn sao?”
“Không phải anh đánh nhau rất lợi hại ư?” Tiểu Lâm nháy một đôi mắt to, cái miệng nhỏ chu lên “À, em hiểu được, anh trai, anh sợ đối diện chận anh.”
Phong Nại nghiêng đầu, rũ mắt nhìn tên nhóc nào đó, lười lười nhác nhác “Chức nghiệp tuyển thủ không cho đánh nhau, không phải sợ hãi, hiểu chưa?”
“Vết thương trên mặt anh còn không phải do đánh nhau mà ra.” Tiểu Lâm cúi đầu muốn ăn một viên kẹo anh trai cậu mua cho cậu, lại phát hiện chính mình còn mang khẩu trang, lại nỉ non một câu “Nhưng mà rất kì quái nha, anh trai nhỏ rõ ràng đáp ứng em sẽ tới.”
Phong Nại không có nghe một câu sau kia của em trai anh, dù sao một câu “Vết thương trên mặt anh còn không phải do đánh nhau mà ra” kia đã đoạt đi tất cả thính lực của anh.
Không chỉ là mặt.
Đến vết thương trên tay, đều là cùng một người gây ra.
Phong Nại chống đầu lưỡi lên kẹo bạc hà, độ ấm nơi đáy mắt dần dần lạnh lẽo xuống……
⬅ Trước Tiếp ➡