⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Nại cũng thấy được người mà anh gần đây luôn muốn tìm đấu một trận, một tay cắm túi quần, nghiêng mắt qua, đặt ánh mắt ở trên mặt người nọ.
Khoảng cách giữa hai người cũng không xa.
Mạc Bắc thậm chí có thể thấy rõ ràng, khi người nọ nhìn về phía cô, mắt tràn ra ánh sáng lạnh.
Thật là đen đủi.
Phong Nại là tâm tình đồng dạng.
Sao hết lần này tới lần khác lại chạm mặt vào hôm nay.
Đổi một ngày khác, anh có thể tìm danh dự trở về từ trên người này.
Trợ lý liền ở phía sau Phong Nại, sắc mặt của anh ta sớm liền thay đổi ở một giây tiến vào kia.
Sao tên nam cong thích cọ nhiệt độ người này lại ở chỗ này?
Hẳn sẽ không lại giống như lần trước ở ga tàu cao tốc chứ.
 
Đã biết hành tung của đại thần nhà anh, nên trước tiên liền tới nằm vùng?
Mới vừa giải quyết chuyện trên Weibo xong, lại nhìn thấy đầu sỏ gây tội.
Cảm xúc trợ lý thật sự là không tốt đến đâụ
Anh ta nghĩ đến muốn đi lên, tìm một lý do đuổi người đi hay không.
Nhưng lại tưởng tượng, đây là nơi công cộng, ai cũng có thể tới.
Trong lòng liền càng tức giận.
Sao Mạc Nam này lại âm hồn không tan như vậy
Mạc Bắc tiếp xúc tới tầm mắt kia của trợ lý, ly cà phê lại thay đổi sang một tay khác.
Cô suy nghĩ, nếu lần này thật cần đánh lên.
Cô phải trước tiên dàn xếp Tiểu Lâm như thế nào.
Không thể không nói, điểm này có chút không mưu mà hợp với suy nghĩ của Phong Nại.
Chẳng qua, Phong Nại không động thủ ở trước mặt em trai anh.
Đang định hôm nào lại tìm đánh một trận.
Lúc muốn cất bước, lướt qua người ta.
Tiểu Lâm giống như là một con rồng nhỏ cuốn gió không ngăn lại được, vọt tới bên người đối phương, giòn thanh giòn khí kêu một tiếng “Anh trai nhỏ ”
 
Đại khái là Tiểu Lâm quá khiến người thích.
Mạc Bắc cười một tiếng, khóe miệng hơi khẽ nhếch, một tay vòng qua, nhẹ nhàng ôm lấy đứa bé đang ôm chân cô này
Lúc cô ôm người, cũng mang theo một loại thanh lãnh, liền giống như thanh trúc hàn mai, hòa tan huyên náo vô tận.
Tiểu Lâm vừa cao hứng, quay đầu lại liền hô một câu “Anh, anh mau tới đây, anh trai nhỏ ở chỗ này nha ”
Lúc ấy phản ứng đầu tiên trong lòng Phong Nại, có thể nghĩ là gì, một đôi mắt thay đổi thất thường.
Ngón tay Mạc Bắc cũng dừng một chút, con ngươi khẽ nâng.
⬅ Trước Tiếp ➡