Liễu Tây Quyền tự dưng bị mắng vô cùng ngạc nhiên.
Anh ta không thể nào ngờ tới người thiếu niên trông thì ngoan ngoãn như này mở miệng ra chính là thăm cha hỏi me.
Nhưng mà không biết vì sao anh ta nghe giọng nói của cậu có hơi quen quen.
Liệu Tây Quyện rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cậu thiếu niên cười nói: “Em là tân sinh viên năm nay à? Anh là sinh viên năm cuối của trường, nếu có gì cần giúp đỡ có thể liên hệ với anh.”
Nguyễn Vân vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào điện thoại còn thân thể thì dịch dịch sang bên cạnh bày ra bộ dáng ghét
bỏ.
Liễu Tây Quyện chú ý tới trò chơi trên điện thoại di động của cậu, nói với cậu bằng giọng hết sức ân cần: “Chìa khóa của màn này nằm ở sau rương thứ năm.”
Theo lời nhắc nhở của Liễu Tây Quyên, Nguyễn Vân do dự nhảy qua, quả nhiên là chìa khóa ở đằng sau cái rương.
Sau khi thuận lợi qua màn, tâm tình lúc này của cậu cũng thoải mái hơn.
Nguyễn Vân cũng ngẩng đầu đánh giá người đang ngồi bên cạnh.
Không biết là vì sao, khi cậu vừa thấy anh ta thì cả người dựng hết cả lông lên, nhảy dựng chửi ầm: “Sao lại là anh cái đồ con lừa núi!”
*Con lừa núi: Một câu chửi thề của Trung Quốc ý chỉ những người ngu dốt, không có văn minh, thiếu hiểu biết, cứng đầu,...
Con lừa núi...
Với một câu chửi thề quen thuộc như này thì rốt cuộc Liễu Tây Quyện cũng đã nhớ ra giọng nói này mình đã gặp ở đâu rồi.
Trên mặt anh ta hiếm khi lộ ra biểu tình khiếp sợ.
Thiếu niên nhìn qua trông vừa ngoan ngoãn vừa dễ thương như này lại là cái tên miệng phun toàn lời khó nghe trên mạng kia á Ngạnh Hán Chỉ Trừu Nhuyễn Vân !
ID Luyến Ái Thỉnh Bài Đội trong suốt buổi livestream trên Chanh Tử luôn mở camera nên Nguyễn Vân sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt của anh ta.
Cái người đáng ghét như thế này lại gặp nhau ở ngoài đời thực.
Có rất nhiều streamer trên Chanh Tử không thích Ngạnh Hán Chỉ Trừu Nhuyễn Vân”.
Liễu Tây Quyên là một trong số đó.
Vẻ mặt của hắn bỗng biến hóa vi diệu, anh ta quá ngạc nhiên bởi vì sự tương phản cực kỳ lớn này.
Cuối cùng mới nghẹn ra một câu: “Cậu thành niên chưa?”
“Tôi đ*t cả tổ tông nhà anh!” Nguyễn Vân bị chọc tức nắm chặt bàn tay rất muốn xông lên đánh anh ta.
Trước khi cái nắm tay chạm được vào người thanh niên thì tay của cậu đã bị người ta nắm trước rồi.
Liễu Tây Quyện nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu: “Chạm vào cái đuôi liền hung dữ à?”
Vật nhỏ tức giận trong bộ dáng lại càng đáng yêu.
Nguyễn Vân cảm thấy bị sỉ nhục đến cực hạn, cậu cắn chặt răng định vững cái tay còn lại lên.
Không có gì bất ngờ xảy ra, lần tấn công này của cậu cũng bị Liễu Tây Quyện ngăn cản được.