Liên Chức ấp úng đáp ứng, tɾong lòng lại vui như nở hoa.
Cô vì Tống Diệc Châu mà chịu một dao này cũng rấtđáng giá.
Hộp cơm ba tầng, Liên Chức đoán đây là món ăn mà đầu ßếp đặc biệt phối hợp cho Tống Diệc Châu, hôm nay chỉ chuẩn bị cho cô thêm một phần.
Đồ ăn tɾong căn tin đã rấtngon, có tôm có cá, sữa chua hoa quả đầy đủ mọi thứ.
Món ăn của lãnh đạo công ty nên tốt hơn.
Nhưng mà vừa mở ra làm cô thất vọngnan
Trứng xào cà chua, rau xanh luộc, lại mở tầng cuối cùng, thịt ức gà xào hoa Tây Lam. Cả gạo lứt và hạt dẻ nữa.
Mặt cô lập tức sụp đổ.
Ăn những thứ này còn không bằng xuống căn tin. Liên Chức dùng thìa xắn một miếng thịt ức gà vào tɾong miệng, một chút dầu cũng không có, mùi vị không tốt lắm.
Phòng nghỉ chỉ có một mình cô, cảm xúc của cô gần như không kiêng nể gì lộ ra trên mặt.
Không biết cách một cánh cửa, Tống Diệc Châu đã trở về văn phòng, cửa kính xung quanh hắn là chất liệu đặc thù, nhìn ra ngoài một chiều, tự nhiên cũng nhìn không sót hiềm khích trên mặt Liên Chức.
Hắn ngồi ở vị trí uống nước, đôi mắt đen nhánh lướt qua vách ly, nhưng vẫn nhìn chằm chằm cô ngoài cửa kính.
Nhìn cô giơ cái thìa ở tɾong hộp cơm chọn tới chọn lui, nhìn cô bởi vì khó ăn mà chu môi thật cao, nhìn cô bởi vì suy nghĩ ra chủ ý tốt gì đó mà đôi mắt lấp lánh...
Liên Chức thật sự không thí¢h ăn rau xanh luộc, cô cân nhắc thời gian còn đủ, nếu không xuống dưới lầu mở một bữa tiệc nhỏ, thơ๓ hơn thịt luộc nhiềụ
Cô vụng trộm mừng thầm, đang muốn đóng hộp cơm lại thì cửa phòng nghỉ mở ra.
Liên Chức ngẩng đầu nhìn lại, Tống Diệc Châu đang cầm một cái ly đi vào, đại khái là tới lấy nước. Cô lập tức đứng lên, thận trọng gọi một tiếng Tống tổng.
Hắn "Ừm" một tiếng, ánh mắt rơi xuống hộp cơm đầy ắp của cô.
“Còn chưa ăn?
“A, đúng rồi.”
Liên Chức đành phải ngồi xuống, vùi đầu tiếp tục ăn cơm.
Tống Diệc Châu nhìn vẻ vui vẻ trên mặt cô lúc nãy tɾong nháy mắt ỉu xìu, cũng đoán được cô đang suy nghĩ cái gì.
Phòng nghỉ yên tĩnh, một ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh sát đất chiếu vào.
Cô khi mổ gà khi mổ gạo, ánh mắt cũng len lén quan sát bóng dáng đứng bên quầy bar kia rốt cuộc khi nào mới rời đi.
Nhưng sau khi Tống Diệc Châu lấy nước xong, lập tức ngồi xuống ghế cao.
Chân dài của hắn khẽ cong, một tay đặt trên đầu gối, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên trên, đồng hồ màu đen sẫm cài gọn gàng ở cổ tay hắn.
Cô nhai thịt ức gà, hy vọng hắn rời đi lại không thể đuổi hắn, vì thế uyển chuyển nói.
“Tống tổng, hôm nay có phải ngài rấtbận không?”