⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy quyển sổ lớn nằm gọn trên bàn, trên đó ghi đầy bút ký.
Dấu chấm hỏi khuếch đại khiến cho người ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy.
Tống Diệc Châu nói "Đây là báo cáo thuật lại bất động sản?”
Tư bản Thần Đạt nửa năm trước từng công bố một bản thuật lại về thị trường bất động sản thành phố Bắc Kinh, văn kiện được ghim trên trang web chính thức, hắn không nghĩ tới cô sẽ tải xuống nghiên cứu từng chữ.
Liên Chức gật đầu "Đúng, nửa năm sau công ty còn đưa ra một bản báo cáo, thật ra tôi hiểu rấtít về phương diện này, muốn mượn thời gian rảnh bổ sung một chút, không ngờ lại không hiểu nhiều như vậy.”
Đại khái là quan hệ cấp trên cấp dưới, ở trước mặt hắn cô vẫn luôn thu liễm rấtthận trọng, môi mím lại, sợ nói sai.
Ánh mắt Tống Diệc Châu hạ xuống, ngón tay cô đang vô thức cào nhẹ, tay trái bị thương quấn như cái bánh chưng nhỏ.
Hắn bình thường nói "Không hiểu chỗ nào?”
Cô ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt hắn tùy ý, lại nhìn cô.
Liên Chức lúc này mới phản ứng lại hắn muốn dạy cô.
"Trang thứ hai của báo cáo phân tích nói bất động sản ở Bắc Kinh đã trải qua sự phụchồi nhỏ tɾong nửa đầu năm nay, nhưng nó sẽ tiếp tục suy yếu tɾong tương lai và tôi không hiểu tại sao."
Cô vừa nói, vừa dịch sang bên cạnh. Muốn nhường vị trí cho hắn.
Tống Diệc Châu cũng không nói gì, sau khi ngồi xuống cầm chuột trượt tới trang cuối cùng.
Hắn nghiêng đầu nhìn cô một cái, giọng nói thấp mà trầm "Vấn đề này cuối cùng đã nói ra đáp án, năm ngoái thành phố Bắc Kinh hạn chế mua bán, hơn nữa nửa năm virus cúm hạn chế tự do của người dân, một khi mở ra nhất định sẽ có hành vi tiêu dùng tích lũy.”
Liên Chức không hiểu "Tài sản cố định lớn như bất động sản cũng sẽ có hành vi tiêu dùng tích lũy?”
“Đương nhiên, nhà cửa cũng là tính chất của hàng hóa." Tống Diệc Châu chú ý tới sổ tay của cô liệt kê vài vấn đề, chữ viết lệch lạc, giống như ͼhân gà.
Hắn nhíu nhíu mày, Liên Chức không hiểu sao lại nhìn ra vài phần ghét bỏ.
Cô chợt cảm thấy xấu hổ, lại nói "Tôi viết hơi nhanh, chỉ cần cho mình xem.”
Tống Diệc Châu lười để ý đến sự bổ sung của cô, hắn lấy bút tɾong ống bút, vẽ vòng tròn mấy vấn đề tɾong đó.
“Mấy vấn đề này cô đi nghe Lang Lễ Hiền phân tích kinh tế vĩ mô, nếu nghe xong còn không rõ, vậy công việc này của cô phỏng chừng cũng khó khăn.”
Đây là đang bố trí bài tập cho cô, Liên Chức nhanh chóng ghi nhớ tɾong lòng. Lại lấy đïện thoại di động ra tìm kiếm người tên Lang Lễ Hiền này.
“Về phần cái cuối cùng này.”
Tống Diệc Châu vừa ngẩng đầu, cô đang đứng ở phía sau hắn, nhìn chằm chằm đïện thoại di động, ánh mắt không biết bay tới nơi nào.
⬅ Trước Tiếp ➡