32: Cậu ta không trả tiền.
“ Hạ Hi Bối, sáng nay em có gặp mặt Dương Tuyên không?” thầy Lưu ấm áp nhìn cô hỏi.
“ Có.” Hạ Hi Bối gật đầu.
“ Tôi nói chính là…”
Mẹ Dương vẫn còn chưa nói hết câu đã bị cha Dương trừng mắt một cái.
Còn tiếp tục nào thì đến bao giờ mới xử lý xong chuyện này?
“ Sao hai đứa lại gặp nhau?”
“ Bởi vì em muốn kêu cậu ta trả tiền cho em.”
Hạ Hi Bối chính trực khí khái nói, nhìn không ra chút cắn rứt lương tâm chút nào.
“ Trả tiền? Cậu ta mượn tiền em sao?”
“Đúng, cậu ta mượn em không ít tiền.” Thầy hỏi câu nào Hạ Hi Bối trả lời câu đó “ Đây là số tiền em tiết kiệm rất lâu mới có, bây giờ em có chuyện cần dùng, cho nên muốn cậu ta trả lại, nhưng cậu ấy không muốn trả.”
“ Cho nên hai đứa phát sinh xung đột.”
“ Chúng em có cải nhau mấy câu, nhưng em không có đánh cậu ta, lại sắp đến giờ lên lớp nên em đi về.”
“ Cậu nói dối.”
Dương Tuyên gấp gáp nói “ Rỏ ràng là cậu đánh tôi.”
Gương mặt Hạ Hi Bối trầm xuống, “ Dương Tuyên, tôi không biết tại sao cậu lại nói tôi đánh cậu, vậy chứng cứ đâu?”
“ Đây chính là chứng cứ.”
Dương Tuyên chỉ những vết thương trên mặt mình, một bên tức giận nói “ Ở sau lưng còn có vết thương nữa.”
Hạ Hi Bối trừng mắt nhìn cậu ta “ Cậu rỏ ràng là muốn tìm lí do để không trả tiền cho tôi!”
Nói đến đây cô nhìn hai vị thầy giáo.
“ Hôm nay em kêu cậu ấy trả tiền, nhưng cậu ấy không muốn trả, lúc đó em rất là tức giận, nói muốn tìm thầy giáo làm chủ cho em. Nhưng cậu ấy lại uy hiếp em, cậu ấy nói tuyệt đối sẽ không trả tiền cho em, còn nói em chờ mà xem! Đến lúc đó em không lấy lại được tiền còn bị mất mặt nữa! Lúc đó em không cho là thật, không ngờ đến…”
Hạ Hi Bối nhing biểu tình trên mặt của cha mẹ Dương Tuyên đều co rút lại.
Hai vị thầy giáo cuối cùng cũng hiểu rỏ chuyện này liền rất tức giận.
“ Em với Dương Tuyên là quan hệ gì? Hai đứa đang yêu đương nhau sao?”
Theo cách nói của nhà họ Dương, là Hạ Hi Bối theo đuổi Dương Tuyên, nhưng Dương Tuyên lại không muốn ảnh hưởng việc học, cho nên đi tìm cô nói cho rỏ ràng, nhưng cô lại đánh cậu một trận.
“ Không có.” Hạ Hi Bối lập tức lắc đầu “ Hai đứa em đâu có yêu đương gì đâu.”
Vẻ mặt cô rất thành thật nói với thầy giáo “ Hai thầy chắc cũng hiểu tình hình của em, em bình thường đều đi làm thêm mà.”
“ Vậy em và Dương Tuyên không có giao tình gì?”
“ Hai đứa em có quen biết nhau, cũng có liên lạc nhưng tuyệt đối không phải là quan hệ nam nữ!” Hạ Hi Bối nói một cách rất cương quyết.
“ Vậy sao em ấy lại nói em theo đuỗi em ấy?”
“ Cái gì?” Hạ Hi Bối mở to hai mắt, không dám tin nhìn Dương Tuyên,” Cậu ấy rỏ ràng là đang vu khống cho em, cậu ấy đã có bạn gái rồi!”
“ Em ấy có bạn gái rồi?” Thầy Trương liền hỏi.
“ Bạn gái cậu ấy là Kim Nhã Trân, em với Kim Nhã Trân lúc trước là bạn thân, là cậu ấy đảm bảo cho Dương Tuyên cho nên em mới cho Dương Tuyên mượn tiền. Nhưng em thật không ngờ hai người bọn họ hợp lại để gạt em.”
Hai mắt Hạ Hi Bối đỏ lên, nước mắt lưng tròng nói.
Nhìn phản ứng của em ấy hai vị thầy giáo có chút đau lòng, “ Rốt cuộc là chuyện gì, em mau nói rỏ ràng cho thầy nghe xem.”
“ Em không có! Cậu ấy đang nói dối.” Dương Tuyên vội la lên.
“ Chắc chắc là con nha đầu chết tiệt này nói dối!” mẹ Dương nhịn không được cũng nhảy ra “ Tuyên Tuyên nhà chúng tôi sao mà có chuyện mượn tiền không trả.”
Thầy Lưu trầm mặt xuống nhìn cha Dương nói “ Anh Dương, mời gia đình anh phối hợp với chúng tôi.”
Biểu tình trên mặt thầy rất là khó coi.
Cha Dương chỉ đành kéo tay vợ, trưng mắt nhìn bà một cái “ Chúng ta trước nghe xong cái đã.”
“ Hạ Hi Bối, em tiếp tục nói.”
Hạ Hi Bối liền đem chuyện trước kia nói lại một lần.
“ Dương Tuyên và Kim Nhã Trân là một đôi, hai người bọn họ hợp mưu lừa tiền của em, bây giờ em có việc cần đến tiền, bọn họ lại nhất định không trả, lại dùng cách này để bôi nhọa em.”
Gương mặt Hạ Hi Bối nhìn rất là tủi thân và phẩn nổ, nhìn đắc biệt đang thương.