Nhìn thấy Lăng Tuyết Nhi đứng ở bên kia, âm lượng người này bỗng nhiên giảm nhỏ, một lúc không còn âm thanh nữa. Lăng Tuyết Nhi thấy rõ ràng, người vừa vào là Lạc Dật Long, chẳng qua... Hôm nay anh ta có chút không giống với ngày thường.
Không mặc áo gió màu đen khiến cảm giác điên cuồng và thống trị của anh tôi không mạnh mẽ lắm, một thân quần áo ngược lại... Có chút cảm giác thân thuộc?
Lăng Tuyết Nhi lại cúi đầụ
"Cậu chủ, cô chủ Lăng đã tỉnh, đang chuẩn bị đi tắm. Không có việc gì, tôi lui xuống đây, đi chuẩn bị ít thức ăn cho cậu cùng cô chủ Lăng." Thím Hoàng vừa báo cáo, vừa thích hợp rời khỏi phòng, đóng lại cửa phòng.
Trong phòng, nhất thời thực im lặng.
Ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua bức màn chiếu vào trong phòng, ánh đèn vàng nhạt thật rất ấm áp. Cơ thể Lăng Tuyết Nhi mảnh mai đứng ở đó, khí chất thuần khiết, làm cho người ta vô cùng thoải mái.
Lạc Dật Long ngẩn người một lúc.
"Không có việc gì thì anh ra ngoài trước đi, tôi muốn đi tắm rửa ." Lăng Tuyết Nhi cúi đầu nói.
"Khụ khụ " Lạc Dật Long lấy lại tinh thần, ho khan một tiếng, ném bộ quần áo mang theo lên giường "Mặc cái này. Tắm xong rồi xuống dưới."
Sau đó, Lạc Dật Long đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Trả lại quần áo do cô chuẩn bị từ trước?
Lăng Tuyết Nhi tò mò đi đến bên giường, mở bộ quần áo đã gấp ra, một bộ quần áo mặc ở nhà của phụ nữ sọc xanh đậm hiện ra trước mặt cô
Này... Cùng bộ quần áo trên người anh ta, không phải là đồ tình nhân sao?
Lăng Tuyết Nhi tò mò đi đến bên giường, mở bộ quần áo đã gấp ra, một bộ quần áo mặc nhà của phụ nữ sọc xanh đậm hiện ra trước mặt cô
Này... Cùng bộ quần áo trên người anh ta, không phải là đồ tình nhân sao?
Hèn gì lúc anh ta vừa vào có chút là lạ, thì ra là muốn cô cùng anh ta mặc đồ tình nhân? Thật đúng là... Ngây thơ
Lăng Tuyết Nhi cười cười, lập tức lại lắc lắc đầu, không phải cứ mặc quần áo giống nhau thì chính là tình nhân. Cô, một người bởi vì lợi ích của gia tộc mà bị bán đứng, mà anh ta, một người vì danh phận vì gia tộc mà tạm thời bị quấn chung với cô trong cuộc hôn nhân này, như vậy hai người sao có thể gọi là tình nhân?
Nhưng mà, mặc thì mặc thôi, suy cho cùng thì chúng cũng phải thật hài hòa Chú Ngô bây giờ vẫn bị giam giữ, hơn nữa không có hi vọng nhất, chính là Lạc Dật Long nổi điên lên sẽ đi càn quét gia nghiệp của Lăng Tử Thành.
Đây có phải là giá trị duy nhất cô còn lại với Lăng Tử Thành bây giờ?
Lăng Tuyết Nhi vào phòng tắm, cởi áo ngủ trên người ra, các vết xanh tím trên người lập tức hiện ra. Lăng Tuyết Nhi có một chút kinh hãi, nhẹ nhàng chạm vào một trong những vết đỏ, hơi thở nóng bỏng và giọng nói thở dốc của Lạc Dật Long lại hiện lên trong đầu cô.
Lăng Tuyết Nhi nhắm mắt lại, và những hình ảnh đọng lại là hình ảnh bàn tay anh ta nhào nặn khắp người cô một cách không kiêng nể.
Không muốn nghĩ lại nữa, Lăng Tuyết Nhi bước vào bồn tắm nằm xuống, tất cả dấu vết đều bị nước nhấn chìm, cô không thể nhìn thấy.
"Cô Lăng, cô Lăng, cô có đó không? Cô vẫn ổn chứ?" Thím Hoàng thực gấp gáp gõ cửa phòng tắm.
Bất tri bất giác, Lăng Tuyết Nhi cũng không biết chính mình đã ngâm mình nửa tiếng đồng hồ. Nếu có thể, thật muốn ngâm mình ở nơi này vĩnh viễn không ra ngoài, Lăng Tuyết Nhi thở dài.
"Tôi đây, làm sao vậy?" Lăng Tuyết Nhi biết chính mình không thể vĩnh viễn ở nơi này, vì thế lớn tiếng trả lời thím Hoàng.
"À, cô Lăng không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, thím Hoàng còn tưởng rằng cô Lăng ngủ trong phòng tắm." Thím Hoàng lo lắng nói.
Mới vừa rời giường lại tiếp tục ngủ? Lại là trong phòng tắm, cô phải buồn ngủ cỡ nào mới ngủ được như thế.