⬅ Trước Tiếp ➡
Lăng Tuyết Nhi cũng không thèm để ý đến Lạc Dật Long, cô lập tức đi đến trước mặt quản gia Ngô bị đám vệ sĩ ấn quỳ xuống dưới đất, nhẹ giọng nói "Chú Ngô, đứng dậy đi. Không sao rồi."
Cô lại có thể làm như không nhìn thấy anh ta sao? Anh ta còn tưởng rằng cô sẽ chủ động tiếp cận mình chứ. Sắc mặt Lạc Dật Long đen lại.
"Em tên là Lăng Tuyết Nhi đó sao?" Lạc Dật Long trầm giọng hỏi, giọng nói mang theo chút uất giận.
Lăng Tuyết Nhi quay đầu lại thì nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Lạc Dật Long. Nói thật lòng thì người đàn ông trước mặt cô cũng không tồi. Mày rậm, mắt to, môi mỏng, tóc ngắn, khuôn mặt góc cạnh của anh ta rất có tinh thần, rất anh tuấn. Chỉ có điều là... Cảm giác ban đầu là vô cùng bá đạo, không nho nhã, khiêm tốn, khiến người khác cảm thấy dễ chịu giống như Tưr Thành.
Nghĩ đến Lăng Tử Thành, ánh mắt Lăng Tuyết Nhi tối lại.
Không biết mình đến nhà họ Lạc bằng cách nào, không biết Tử Thành có biết cô bị đưa đến đây hay không. Hay là... Tử Thành đưa cô tới?
Cô bị chính suy nghĩ trong đầu mình dọa sợ.
Cô bị chính suy nghĩ trong đầu mình dọa sợ.
Nhưng nghĩ kỹ mà xem, chuyện này cũng có khả năng, không phải sao? Dù sao thì Tử Thành cũng đột nhiên từ bỏ, không cầu hôn cô, quan trọng hơn là sau khi bà Lăng tuyên bố chuyện cô có hôn ước, Tử Thành cũng hoàn toàn không có phản ứng gì.
Là vì tương lai của nhà họ Lăng? Hay là anh có nỗi khổ trong lòng?
Cô còn cho rằng anh sẽ đứng ra phản đối cực lực, nào ngờ không những không phản đối kịch liệt, ngay cả lúc cô đi đến trước mặt anh, anh vẫn duy trì sự im lặng.
Đây chính là kết quả mà cô đợi bao nhiêu năm qua.
Lăng Tuyết Nhi cứ đứng nhìn Lạc Dật Long như vậy, nhưng ánh mắt cô lại rất mơ hồ.
Coi nhẹ sự tồn tại của anh ta, xem thường câu hỏi của anh ta, trong mắt cô anh ta được coi là gì? Lạc Dật Long mang theo sát ý bước từng bước đến gần Lăng Tuyết Nhi. Khi đến trước mặt Lăng Tuyết Nhi, ngón tay anh ta dùng sức bóp chặt cằm của cô.
Lăng Tuyết Nhi bị bóp đau nên đưa hai tay túm lấy cánh tay đang bóp cằm cô của Lạc Dật Long, cố gắng kéo tay anh ta ra "Anh là ai? Mau buông tôi ra "
"Tôi là ai? Tôi là người đàn ông của em " Lạc Dật Long ghé sát mặt của cô, lúc nói chuyện thì hơi thở ấm nóng phả lên mặt Lăng Tuyết Nhi.
Lăng Tuyết Nhi quay đầu đi.
Dám không nhìn anh ta nữa sao?
Lạc Dật Long dùng hai tay xoay đầu cô lại, ép cô nhìn thẳng vào anh ta “Nhìn cho rõ mặt của tôi Còn nữa, Lạc Dật Long, em phải nhớ kỹ cái tên này cho tôi ”
“Cậu chủ Lạc phải không?” Lăng Tuyết Nhi không hề sợ hãi, cô dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Lạc Dật Long “Mong anh tôn trọng tôi một chút. Chúng ta còn chưa kết hôn đâu ”
Đây là vẻ mặt gì thế này? Chán ghét? Có bao nhiêu người phụ nữ muốn bò lên giường của Lạc Dật Long anh, vậy mà người phụ nữ trước mặt này lại dám chán ghét anh?
“Tôn trọng?” Lạc Dật Long giống như nghe được một câu chuyện cười, mạnh mẽ buông tay ra. Anh hơi cong khóe miệng, biểu cảm bất cần đời “Ý cô là bảo tôi không ôm cô? Hay là không ngủ với cô?”
“…” Người đàn ông này thật là… Quá vô lại. Lăng Tuyết Nhi vẫn còn chưa trải sự đời nên rất ngượng ngùng. Cô lặng lẽ cúi đầu xuống, không biết nói gì.
Người phụ nữ này đỏ mặt rồi Dáng vẻ thẹn thùng của cô khiến Lạc Dật Long nở một nụ cười xấu xa.
Lăng Tuyết Nhi đột nhiên cảm thấy người mình ấm áp. Cô ngẩng đầu lên thì thấy không biết từ khi nào áo khoác gió của Lạc Dật Long đã bị anh ta cởi xuống, lúc này đang ở trên người cô. Giống như còn chưa thấy đủ, Lạc Dật Long còn giữ lấy nó.
⬅ Trước Tiếp ➡