⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù là anh cũng phải thừa nhận, động tác của đối phương dứt khoát, sắc bén, tuy có vẻ đã lâu không ra tay, nhưng ở trong trạng thái như vậy vẫn có thể khiến anh bị thương. Điều đó chứng minh năng lực của cô rất mạnh.
Mà Hoắc Cảnh Xuyên, kẻ gần như nghiện cảm giác nguy hiểm, cho dù là đua xe hay đấm bốc, đều mê mẩn những pha đối đầu sinh tử, những cú phản công khi bị dồn đến đường cùng. Loại nguy hiểm đó khiến người ta nghiện ngập.
Kỳ phùng địch thủ, tri kỷ dọc đường, thật sảng khoái.
Điều quan trọng nhất là anh cảm nhận được người phụ nữ kia là đồng loại. Vì vậy mới bị thu hút theo bản năng.
Sau khi trầm tư một lúc, anh đưa tay tìm điện thoại của mình thì thấy dưới khẩu súng đặt đầu giường là một tờ giấy cùng mấy tờ tiền mặt. Trên giấy viết vài chữ nguệch ngoạc.
Làm không tốt, trừ tiền, đây là tiền tip.
Ánh mắt Hoắc Cảnh Xuyên lập tức tối sầm, sau đó bật cười khẽ.
Quả đúng là tác phong của người phụ nữ đó. Anh thậm chí có thể tưởng tượng được vẻ mặt của cô khi viết mấy chữ này.
Sao trên đời lại có người ngông cuồng thế chứ, khiến người ta muốn tìm tòi nghiên cứu đến cùng.
Hoắc Cảnh Xuyên bấm điện điện, giọng lạnh lẽo dặn dò  “Xử lý toàn bộ người theo dõi tôi tối qua theo quy tắc cũ, tôi không muốn thấy bọn họ xuất hiện nữa.”
“Đã xử lý xong hết rồi.” Người ở đầu dây bên kia dường như không biết anh có nổi giận không, giọng run rẩy nói  “Chỉ là vẫn chưa tra được người đứng sau là ai.”
“Thuốc tối qua là hàng mới của Ám Dạ, điều tra bên đó, tìm ra kẻ chủ mưụ”
Hoắc Cảnh Xuyên ngừng một lát, siết chặt sợi dây chuyền trong tay.
“Ngoài ra điều tra thân phận người phụ nữ đã lên phòng 403 tối qua.”
“Rõ ”
 
Khi Thẩm Tư Ninh trở về nhà, Tần Thi Lan gần như sắp khóc.
“Bảo bối Ninh Ninh  Cuối cùng cậu cũng về rồi ”
Nhìn thấy cô, nỗi lo lắng của Tần Thi Lan mới biến mất, đến giờ vẫn còn sợ hãi.
“Tối qua mình gọi cậu mấy trăm cuộc điện thoại mà không ai bắt máy, còn cho người đi tìm cả đêm. Nếu không phải du thuyền chưa cập bến thì mình đã báo cảnh sát rồi  May mà sáng nay nhận được tin nhắn của cậu… À không đúng.”
Tần Thi Lan đang khóc, đột nhiên nhận ra khí chất trên người Thẩm Tư Ninh có gì đó khác lạ, đặc biệt là ở chỗ cổ áo sơ mi thấp thoáng vết đỏ mờ ám.
“Mẹ ơi, cậu đi ngủ với đàn ông rồi à?”
Thẩm Tư Ninh vỗ nhẹ lưng cô ấy, thản nhiên nói thật  “Mình không sao, tối qua đúng là có ngủ với một người.”
“Ối mẹ ơi, chẳng trách gọi mãi không nghe máy, hóa ra là sợ mình phá chuyện tốt của cậụ”
Biết bạn mình không sao, Tần Thi Lan hoàn toàn thả lỏng.
Cô ấy nhìn vết hôn kia thì còn gì không hiểu nữa, lập tức trêu chọc  “Nói thật xem nào, tối qua làm gì thế? Học được thói gặp trai quên bạn rồi, để mình xem thử xem ”
“Đừng làm loạn.” Thẩm Tư Ninh mím môi cười, tránh khỏi bàn tay đang sờ loạn của cô ấy  “Tối qua thực sự rất hỗn loạn.”
Cô kể sơ qua mọi chuyện đã xảy ra tối hôm qua.
“Người đàn ông đó vóc dáng rất tốt, kỹ thuật cũng không tệ, chỉ là luôn mang theo súng bên người, kiểu người này rất nguy hiểm. Nếu không vì sáng sớm phải vội đi ly hôn, chắc đã kịp nhìn rõ mặt anh ta rồi.”

⬅ Trước Tiếp ➡