Trước mặt bao người, cô thản nhiên nói “Chờ đến khi cô gả vào đây, chắc cũng không đến nỗi kém hơn tôi đâụ Phu nhân Mạnh không cần lo, có nàng dâu mới khéo hiểu lòng người như thế, chắc chắn có thể giúp nhà họ Mạnh phát triển rực rỡ.”
Nguyễn Thanh Thanh “…”
Cô ta đúng là tự chuốc họa vào thân.
Mấy lời này của Thẩm Tư Ninh chẳng khác nào đưa cô ta lên giàn lửa. Nếu sau này cô ta không làm được gì nổi bật, cả đời này sẽ chẳng thể ngẩng đầu lên được trong nhà họ Mạnh, người ta sẽ luôn nói cô ta không bằng Thẩm Tư Ninh.
Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, cô ta đã muốn phát điên.
Tuy nhiên, phu nhân Mạnh lại đảo mắt một cái, mỉm cười nói.
“Cha mẹ của Thanh Thanh đúng là rất giỏi, không những có thể làm chỗ dựa cho con gái, còn có thể giúp nhà họ Mạnh nữa. Cho nên A Ninh à, con phải nghĩ kỹ xem có thật sự muốn trở mặt với nhà họ Mạnh không?”
Vừa là lời tâng bốc đầy sát thương nhắm vào Nguyễn Thanh Thanh, cũng là lời đe dọa ngấm ngầm gửi đến Thẩm Tư Ninh.
“Phu nhân Mạnh quá lời rồi, cháu chỉ là lấy lại đồ của mình mà thôi, đâu đến mức gọi là trở mặt.”
“Hơn nữa sáng nay cháu đã thuê người đến thu dọn đồ đạc ở biệt thự Lục Hồ, đợi gặp ông cụ xong thì chắc bọn họ cũng dọn dẹp gần xong xuôi, từ nay về sau không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Thẩm Tư Ninh liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, tính toán thời gian.
“Huống hồ nhà họ Mạnh gia thế lớn, chắc không đến mức phải giữ khư khư một tấm thiệp mời như thế.”
Phu nhân Mạnh thấy cô không ăn mềm cũng chẳng sợ cứng, tức đến nghiến răng.
“Nhà họ Mạnh làm gì thiếu chút đồ đó của cô ”
Mạnh Tư Thần vội đỡ lấy mẹ, ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn Thẩm Tư Ninh “Nếu sớm biết cô là loại đàn bà nhỏ nhen như thế, tôi tuyệt đối sẽ không cho cô bước chân vào nhà họ Mạnh Người đâu Mau đưa tấm thiệp cho cô ta rồi đuổi cô ta đi ”
Thẩm Tư Ninh bình thản như thể không hề nghe thấy lời anh ta nói.
Nhìn thấy dáng vẻ dửng dưng đó của cô, càng khiến lửa giận trong lòng Mạnh Tư Thần cháy rực “Nếu không phải năm đó cô cứu ông nội nên vì báo ân mà tôi cưới cô, thì tôi tuyệt đối sẽ không lấy loại phụ nữ như cô…”
Chưa kịp nói hết câu thì bị ngắt lời.
“Thằng nghiệp chướng này ”
Một tiếng quát giận dữ vang lên từ bên ngoài.
Chỉ thấy ông cụ nhà họ Mạnh mặt mày đầy giận dữ, được quản gia dìu bước vào. Vừa thấy Mạnh Tư Thần, ông ấy đã giơ gậy định quật lên lưng anh ta.
“Cái đồ súc sinh có mắt như mù, sao tôi lại có đứa cháu như cậu hả? Cậu bị người phụ nữ này làm mờ mắt, tâm trí mê muội rồi ”
Ông cụ chỉ thẳng vào Nguyễn Thanh Thanh, giận đến run người.
“Có phải cậu đã quên rồi không? Chính người phụ nữ này vì thích giàu chê nghèo mà bỏ chạy ngay trong ngày cưới, suýt nữa khiến nhà họ Mạnh chúng ta trở thành trò cười của cả thành phố A Nếu không có A Ninh đứng ra dọn dẹp mớ hỗn độn đó thay cho cậu, cậu có được ngày hôm nay không?”
Mạnh Tư Thần “Cháu không quên, nhưng Thanh Thanh không phải loại người như vậy, là do cha mẹ cô ấy ép gả nên cô ấy mới làm vậy, cô ấy còn có thể làm gì? Chẳng phải lúc đó ông cũng ép cháu cưới Thẩm Tư Ninh…”
Chát