⬅ Trước Tiếp ➡

Mộc Nghi trong phòng sụt sùi nước mắt mở chăn ra bước xuống giường từ từ đi lại mở cửa. Mộc Nghi vẫn không dám nhìn lên
Thấy Mộc Nghi chịu mở hắn vui lắm nhìn cô chằm chằm cất giọng nhẹ hỏi
Mộc Nghi? Những điều vừa nãy cháu nói là thật sao? Cháu thích chú à
Mộc Nghi đứng chần chừ ngập ngừng bàn tay đan chặt vào nhau, một phần ngại ngùng một phần lại sợ hãi nên không dám thừa nhận.
Cháụ..cháu không nên nói vậy phải không
Nên? Rất nên là đằng khác
Hắn cười tươi dang tay ôm chặt Mộc Nghi, biết Mộc Nghi cũng có tình cảm vậy từ giờ hắn không phải lo là sẽ mất cô nữa rồi.
Mộc Nghi? Cho dù em luôn gọi tôi là chú thì cũng không sao? Tôi không ngại khi em gọi như vậy? Chỉ cần em luôn ở cạnh tôi là được.
Cả đời này? Mộc Nghi em chỉ có thể thuộc về Lãnh Hàn là tôi thôi.
Hắn nghĩ thầm tay vẫn ôm chặt cứng Mộc Nghi. Mộc Nghi choáng váng chỉ biết ú ớ ngoài ra không hề kháng cự lại việc bị hắn ôm. Chỉ có điều Mộc Nghi ngại khi cũng có Elu ở đó.
Mộc Nghi quay mặt nhìn Elu, khuôn mặt bỗng chốc đỏ lên vì xấu hổ. Liền quay mặt núp vào пgựᴄ hắn.
Elu đứng bên không ngậm được mồm, Lãnh Hàn hôm nay có phải là quá bạo rồi không? Không còn biết giữ ý tứ là gì nữa sao, thật làm cho Elu cũng ngại thay cho Mộc Nghi.
Vì không muốn làm cản trở bầu không khí tình cảm của Mộc Nghi và hắn nên Elu biết ý quay người nháy mắt với Lãnh Hàn rồi ho ho vài cái sải chân bước đi miệng lẩm bẩm vài câụ
Chà? Hôm nay tự dưng cảm thấy mình thừa thãi? Thôi nên đi
Elu cười rồi đi nhanh xuống lầu nhường lại không gian cho hai người trên kia được tự nhiên ôm nhaụ Vừa đi xuống thì gặp Sen người làm.
Cậu Elu? Mộc Nghi có trên lầu không ạ?
Sen lễ phép cúi đầu chào rồi nhìn Elu cất giọng hỏi.
Có.
Dạ Cảm ơn cậu
Ngắt lời Sen bước đi lại cầu thang chuẩn bị đi lên thấy vậy Elu vội vàng kéo Sen lại.
Đợi Lãnh Hàn đi xuống rồi hẵng lên
Sen ngơ ngác nhưng cũng gật đầu dạ rồi đi vào bếp. Sen không hiểu ý của Elu nhưng Sen cũng không tò mò bởi thân là giúp việc thì tốt nhất không nên xen vào chuyện của cậu chủ.
...
3 năm sau
Chú? Ngày mai là lễ tốt nghiệp của cháu? Nhà trường cho phép phụ huynh đến tham dự?
Hai chú nhớ đến đó nha.
Mộc Nghi đứng trên lầu giọng vọng xuống nói lớn. 3 năm trôi qua Mộc Nghi bây giờ đã trở thành một cô gái trưởng thành và rất xinh đẹp.
Hơn nữa bây giờ Mộc Nghi đã 18 tuổi có thịt thì cũng sẽ không bị ngồi tù? Cuối cùng cũng đã đến thời khắc ấy.
Tối đó
Hắn cùng Elu đi siêu thị mua đồ ăn cho Mộc Nghi? Tình cờ đi qua một quầy hàng bán bao ƈao sụ Hắn đưa mắt nhìn chăm chăm quan sát các hương vị
Sao đấy? Muốn mua à
Ngày mai cần dùng rồi? Mày quên Mộc Nghi đã 18 rồi à
Vậy thì mua một hộp đi
1 hộp không đủ. ͡ʘ ͜ʖ ͡ʘ
17
Vậy thì mua một hộp đi
1 hộp không đủ.
Hắn tỏ thái độ thản nhiên đưa đôi mắt nhìn chăm chăm hộp bao ƈao su cất giọng bình thản đáp lại. Elu nghe hắn nói xong, đến cứng cả cổ họng bước lên cạnh hắn vỗ vai.
Mày biết 1 hộp bao nhiêu cái hay không mà nói 1 hộp không đủ?
32 cái.
Đã biết là 32 cái còn nói không đủ? Nên nhớ Mộc Nghi chỉ vừa 18 thôi đấy, đừng làm con bé hoảng.
Elu? Mày nói thì cũng phải thương tao chứ, bạn mày đã nhịn 8 năm rồi đấy, hơn nữa Mộc Nghi tốt nghiệp tao mới được xơi.


⬅ Trước Tiếp ➡