Chương 8
Elu nhướm mày nhìn hắn chằm chằm hỏi, Elu muốn khẳng định liệu chuyện đó có phải thật.
Ừ Chắc vậy
Hắn nhìn Mộc Nghi ngủ say trên giường gật đầu khóe miệng cười nhẹ thừa nhận. Chăm sóc Mộc Nghi 5 năm hắn nảy sinh tình cảm cũng là lẽ thường tình.
Elu nghe hắn nói vậy im lặng không hỏi thêm gì nữa đưa mắt nhìn qua Mộc Nghi cười Elu khâm phục Mộc Nghi cô bé mới 15 tuổi nhưng đã thay đổi được con người hắn.
Trong khi Elu sống chung với hắn lâu như vậy nhưng vẫn chưa thấy bất kỳ cô gái nào làm được. Nói chi sâu xa ngay cả Elu là ông bạn thân còn không làm được nữa kia mà.
...
Ngày hôm sau
Mộc Nghi vẫn còn ở trong viện tĩnh dưỡng sau cú sốc tinh thần lẫn thể xác đó. Mộc Nghi ngồi trên giường nhìn Elu cất giọng nhõng nhẽo.
Chú Elu? Cháu chán
Hả? Vậy cháu ăn gì không? Để chú đi mua ăn cho đỡ chán
Mộc Nghi lắc đầu nhìn khắp phòng không thấy hắn liền hỏi tiếp.
Chú Hàn đâu rồi ạ?
Chú Hàn có công việc nên đã ra ngoài? Mộc Nghi cháu cảm thấy trong người còn chỗ nào khó chịu không?
Không ạ
Còn sợ nữa không?
Elu từ tốn đi lại ngồi xuống ghế xoa đầu Mộc Nghi hỏi han. Mộc Nghi cười hì hì lắc đầu tuy trong lòng vẫn còn rất hoảng nhưng không muốn nói ra bởi Mộc Nghi không muốn làm hắn và Elu lo.
Thế có muốn đi dạo với chú cho khuây khỏa đầu óc không?
Dạ được.
Mộc Nghi cười rồi bước nhanh xuống giường đi theo Elu ra khỏi phòng bệnh ngột ngạt. Đi xuống tản bộ dưới sân bệnh viện.
Đang đi thì Mộc Nghi bất ngờ bị bụi bay vào mặt. Mộc Nghi đưa tay lên dụi mắt.
Chú ơi? Hình như có bụi bay vào mắt cháu khó chịu quá
Elu nghe xong liền cúi xuống xem cho Mộc Nghi
Ngẩng mặt lên để chú thổi cho.
Mộc Nghi nghe vậy ngẩng mặt lên cho Elu giúp. Elu mới đưa mặt lại gần chưa kịp thổi thì hắn xuất hiện, thấy cảnh mờ ám đó hắn vội đi lại.
Elu? Mày... Mày làm gì Mộc Nghi vậy
Làm là làm gì? Mộc Nghi bị bụi ở mắt nên tao thổi dùm.
Bụi... Bụi cái gì? Bụi cũng là của tao tránh ra cho tao thổi.
Bụi... Bụi cái gì? Bụi cũng là của tao tránh ra cho tao thổi
Hắn hằn học đi lại kéo Elu đứng sang một bên để mình chen vào, lần đầu tiên trong đời hắn vì con gái, phụ nữ mà nỗi cáu với Elu đấy.
Thằng này? Bụi có ăn được đâu mà mày cũng giành thế hả?
Elu nheo mắt đứng nhìn hắn nói lại, hắn thì chả mấy quan tâm đến lời của Elụ Chỉ để ý mỗi Mộc Nghi hắn nhẹ nhàng nâng cằm Mộc Nghi lên thổi cho cô.
Mộc Nghi? Cháu thấy sao rồi đỡ chưa
Chưa Vẫn còn
Mộc Nghi lắc đầu tay dụi mắt cất giọng nhẹ đáp. Hắn nghe xong thì tiếp tục ghé sát mặt lại thổi cho Mộc Nghi nữa.
Rồi ạ Hết vướng rồi Cảm ơn chú Hàn
Mộc Nghi nhăn răng cười tươi, hắn thấy thế cũng cười lại đưa tay lên xoa đầu Mộc Nghi, Elu đứng phía sau câm nín lắc đầu, Lãnh Hàn rõ là tên khó hiểụ
Hắn và Mộc Nghi vui vẻ nắm tay nhau đi lên phòng bệnh, Elu thấy vậy cũng sải bước lẽo đẽo phía sau đi lên tính rủ Mộc Nghi đi dạo để cho cả hai được khuây khỏa đầu óc ai ngờ lại bị hắn xuất hiện rồi phá đám.
...
Vài ngày sau
Mộc Nghi được xuất viện về nhà, sau lần đấy hắn thuê nhiều vệ sĩ để bảo vệ cho Mộc Nghi hơn để đề phòng bất trắc nếu hắn và Elu không thể ở cạnh.
Tối đó hai gã đàn ông ngồi uống vài ly rượu tâm sự. Hắn đưa ly lên uống cạn rồi ngẩng mặt nhìn Elu mở miệng.
Elu? Mày là trai thẳng à