⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Tiêu Tiêu chột dạ, hai tai nóng bừng, vội nói, “Không có, chỉ giống có một chút, nhưng không đẹp trai bằng cậụ Chủ yêu là khi tiếp xúc thấy tính cách có chút giống.”
Tống Vũ hỏi lại “Có ảnh chụp không?”
Tống Tiêu Tiêu lắc đầụ
Trong lòng thầm kêu khổ Hưng phấn quá nên mới chạy qua hỏi cậu, cảm giác hình như bị lộ rồi....sớm biết vậy đã thươռg lượng với chú Tưởng trước
Quả nhiên, Tống Vũ nhìn ánh mắt cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Khuôn mặt Tống Tiêu Tiêu đỏ lên, ấp úng nói, “Cậu à, con.....người con thí¢h lần này....tương đối đặc biệt.....”
Khi cô đang vắt óc suy nghĩ lý do, hắn đột nhiên vươn tay xoa đầu cô,”Nói đi, cậu phải giúp con vượt qua các cửa ải như thế nào.”
“A?”
Hàng lông mi vừa dày vừa dài của cô khẽ chớp chớp, cô mở to đôi mắt long lanh như thủy tinh, mờ mịt nhìn hắn.
Vừa vô tội.
Lại vừa đáng yêụ
Tống Vũ khẽ búng trán cô, “Điếc à?”
“A ”
Tống Tiêu Tiêu kêu lên đau đớn, cả người đều nhảy dựng cả lên, tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Cậu, sao cậu lại đánh con?”
Tống Vũ bình tĩnh, “Còn chưa dùng lực.”
Tống Tiêu Tiêu “.....”
Nếu như là bình thường thì cô sẽ tức giận hờn dỗi, nhưng vì chuyện lớn của Tống Vũ, cô chuyển sang ngồi ở chiếc ghế dựa đối diện hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên nghiêm túc, “Cậu, cậu thí¢h ăn trái cây gì?”
“Đều có thể ăn được.” Hắn liền đáp.
Tống Tiêu Tiêu sốt ruột, “Không được Cậu còn không thèm suy nghĩ Cậu nhất định có thí¢h loại nào đó ”
Tống Vũ hỏi lại “Những thứ con không thí¢h ăn, không phải đều do cậu giải quyết hét sao?”
Tống Tiêu Tiêu “.....”
Sau vài giây buồn bực, cô lại đổi “Trái cây” sang thành rau củ, Tống Vũ cũng trả lời y hệt.
Chỉ cần là đồ ăn, hắn đều ném cho cô mấy chữ Đều có thể ăn được.
Nếu không phải cô ngại mùi hôi, đã lập tức bắt hắn ăn bún ốc và mù tạt ngay tại chỗ.
Ngay sau đó.
Không có bộ phim, cuốn sách, đĩa nhạc yêu thí¢h nào cả, cũng chẳng yêu thí¢h thần tượng nào.....
Sống vô dục vô cầu như những vị hòa thượng tu hành vậy.
Sau khi hỏi qua một lượt, ý chí chiến đâύ của Tống Tiêu Tiêu đã bị đánh tan, hai tròng mắt trở nên ảm đạm, cuối cùng cô hỏi “Cậu, vậy cậu thí¢h hình thức vận động nào?”
“Đánh nhaụ” Tống Vũ thành thật trả lời.
Tống Tiêu Tiêu the0 bản năng than thở, “Không bằng cậu thí¢h làm t̠ình còn hơn.”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, hai má cô đã ửng hồng, ngón tay bám chặt lấy ghế, sợ hãi nhìn Tống Vũ.
Cô sợ sẽ bị bắt đi xem phim cấm lần nữa.
“Tống Tiêu Tiêu, con phải nhớ kỹ. Sau này nếu con không định làm t̠ình với một người đàn ông nào đó, thì cũng đừng nói với hắn những câu như vậy.”
Tống Tiêu Tiêu đuối lý, rầu rĩ đáp, “Con biết rồi cậụ”
“Còn muốn hỏi gì không?”
“Không có ”
Nói xong, cô liền nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ của Tống Vũ.
Nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, Tống Vũ nhìn qua chiếc ghế dựa cô vừa ngồi qua, trầm ngâm suy nghĩ.
Vừa rồi, khi cô gái nhỏ nói “Không bằng cậu thí¢h làm t̠ình còn hơn”, hắn cảm thấy vùng dưới bụng hắn nóng lên một cách kỳ lạ.
Tuy không cương cứng lên, nhưng rõ ràng, tɾong một giây kia, hắn đã có ý xấu với cô.
Tống Vũ lại vọt đi tắm nước lạnh, đợi khi lý trí trở về, mới một đoạn tin ẩn danh.
Cháu gái nhầm tưởng tình thân thành tình yêu, yêu thầm tôi, muốn the0 đuổi tôi. Tôi không muốn làm tổn thươռg con bé, tôi phải làm sao để khiến con bé hết hy vọng?
Đánh ra đoạn tin ngại ngùng này, khuôn mặt của hắn vẫn lạnh băng, còn sửa lại mối quan hệ của bọn họ từ cậu cháu thành chú cháụ
Hay cho câu “không muốn làm tổn thươռg con bé”, người chú như cậu cũng rấtquan tâm tới cháu gái mình mà, tới đi
Tán đổ cô ấy đi Có lẽ hai người là ͼhân ái đấy.
Có một cái ID sóc con bình luận ngay, còn tận hai cái.
Tống Vũ trả lời lại Chúng tôi có quan hệ huyết thống.
Sóc con Chú này, cháu gái của chú biết rõ chú là người thân còn yêu thầm chú, lại còn muốn the0 đuổi chứ, cô ấy thí¢h chú nhiều như vậy? Sao chú có thể trốn tránh chứ
Tống Vũ “......”
Hắn quyết định không để ý đến người “Sóc con” tam quan bất chính này nữa, tắt máy đi ngủ, ngày mai rồi tính.
⬅ Trước Tiếp ➡