⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông cau mày thật chặt nhưng không có ý định rời bàn tay đang đặt trên eo cô đi, anh cứ vậy mà ôm cô thật chặt.
Cô khẽ thở dài rồi đành đưa tay ra nắm lấy tay anh.
Anh nhíu mày thật chặt, nhìn đôi tay trắng nõn của cô rồi mới từng chút một rời đôi tay đang ôm eo cô đi.
Tay người đàn ông ấy đông cứng lại, vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Cô ấy vẫn còn muốn rời đi sao?
Nhìn thấy cảnh này, Hạ Sơn lập tức cảnh giác, vội vàng nói với những người khác.
"Mau ngăn cô Triệu lại "
Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này nhưng tâm trạng của Triệu Vãn Y lúc này rất bình tĩnh, cô liếc nhìn đám vệ sĩ rồi nhẹ nhàng lắc đầu, thay vì cố gắng bỏ đi như mọi người nghĩ, cô lại đột nhiên quay lại mà đi đến chỗ xe của Quý Mộ Thâm, mở cửa bước lên xe một cách tự nguyện.
Mọi người bối rối kinh ngạc nhìn người con gái ấy ngoan ngoãn lên xe.
Sau khi Triệu Vãn Y ngồi vào trong xe, cô quay đầu lại nhìn người đàn ông lạnh lùng đang đứng lẳng lặng bên ngoài xe rồi mỉm cười.
"Chúng ta đi thôi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng ngoan ngoãn không có một chút không vui nào.
Trên mặt cô như viết rõ dòng chữ “ngoan ngoãn vâng lời” vậy.
Chẳng khác nào một chú thỏ trắng nhỏ chủ động đưa đến tận cửa.
"..." Quý Mộ Thâm sững sờ, vẻ mặt anh tràn đầy bất ngờ nhìn cô gái chủ động lên xe của anh, anh hoàn toàn không nhìn ra được suy nghĩ của cô.
Cô học cách ngụy trang như vậy từ khi nào, anh không nhìn thấy bất kỳ ý nghĩ muốn tìm cơ hội chạy trốn nào trên mặt cô.
Mặc dù lần đào hôn này của cô anh cũng đoán được, nhưng... trong lòng anh vẫn có chút ảo tưởng, mong rằng cô sẽ nguyện ý ở bên cạnh anh, cùng anh trải qua phần đời còn lại.
Nhưng... cô gái xấu xa này vẫn nói dối anh.
Vì vậy ảo tưởng tốt đẹp cuối cùng trong lòng anh đã hoàn toàn bị dập tắt.
...
Ở một bên khác, Hạ Sơn cùng mấy vệ sĩ nhìn Triệu Vãn Y tự giác lên xe, trên mặt hiện rõ vẻ nghe lời cũng bày ra vẻ mặt kỳ quái.
Không... cảm giác này quá lạ.
Nếu như bình thường, lúc này cô Triệu hẳn phải nhảy xuống biển để thoát thân rồi chứ.
Bởi vì hai năm trước, lúc cô Triệu được nhà họ Quý và nhà họ Triệu tìm thấy khi bỏ trốn trong buổi lễ đính hôn, cô ấy đã nhảy xuống sông...
Trước kia, mỗi lần gặp phải tình huống như vậy, bọn họ đều tìm mọi cách để ngăn không cho cô Triệu bỏ chạy.
Nhưng bây giờ nhìn cô Triệu ngoan ngoãn và dịu ngoan như một con thỏ thế này khiến đám vệ sĩ đột nhiên có chút luống cuống không biết phải làm sao.
Quý Mộ Thâm im lặng một lúc rồi sau đó, đôi chân dài của anh bước từng bước một về phía chiếc xe.
Thấy vậy, Hạ Sơn vội vàng chạy đến đưa tay ngăn cản, cảnh giác nhắc nhở.
"Cậu chủ, cẩn thận..."
Ngay khi anh ta vừa dứt lời, người đàn ông ấy đã liếc anh ta một cái với vẻ khó chịụ
Hạ Sơn tự giác lùi lại phía sau, dù sao thì cô Triệu cũng vừa đào hôn, cậu chủ của anh tức giận là bình thường.
Cũng may là lần này cô Triệu không trốn thoát thành công, nếu không thì mọi chuyện sẽ rất đáng sợ.
Quý Mộ Thâm dừng trước cửa xe, đưa mắt nhìn cô gái đang ngồi bên trong, sau một hồi im lặng anh mới nói.
"Em cho rằng tôi sẽ thả em đi sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡