⬅ Trước Tiếp ➡
Sau này, bà kết hôn với ông ngoại – một người đàn ông hơn bà mười tuổi. Từ đó, ngoài việc vẫn mặc sườn xám và đe0 chiếc vòng ngọc, bà ngoại gần như từ bỏ tất cả thói quen trước đây, dần thích nghi với ngôn ngữ và ẩm thực nơi đất khách, cùng chồng nuôi dạy con cái nơi đất khách.
Khi còn nhỏ, cô từng ngây thơ hỏi bà ngoại có muốn về quê hương không.
Nhưng bà chỉ mỉm cười và nói “Bà không thể trở về nữa. Đã rời xa quê hương nhiều năm như vậy, quê nhà đã trở thành vầng trăng trên trời, bà chỉ có thể ngắm nhìn, chỉ có thể hoài niệm, nhưng mãi mãi không thể chạm tới.”
Khi ấy, cô không hiểu lời bà ngoại. Bởi vì với cô khi còn bé, nơi nào có cha mẹ, nơi đó chính là quê hương.
Còn “đất khách” tɾong mắt cô chỉ là những nơi cha mẹ đưa cô đi du lịch mà thôi.
Về sau, khi không còn cha mẹ, không con cái, với cô mà nói, nơi nào cũng là quê hương, mà nơi nào cũng là đất khách.
Cô cũng không hiểu vì sao đột nhiên lại nhớ đến bà ngoại. Dù kiếp trước, cô cũng rấtít khi nhớ đến bà.
Lúc này, một tiếng sấm vang lên dữ dội, làm Thư Viện giật mình hoảng hốt. Ngay sau đó, cơn mưa lớn trút xuống ào ào.
Mưa to cùng gió ma͙nh quật vào cửa sổ, tạo nên những tiếng đập rầm rầm.
Tim Thư Viện bỗng đập nhanh hơn, như thể đang báo hiệu điều gì sắp xảy ra.
Ngay lúc đó, chị Giang vội vã chạy tới, vẻ mặt kinh hoảng nói "Phu nhân, không hay rồi, tiên sinh ngài ấy bị thương."
Việc Cố Chấn Viễn bị thương, Thư Viện không hề ngạc nhiên.
Chỉ cần có con người thì sẽ có giang hồ, mà nơi nào có giang hồ thì nơi đó có tranh chấp.
Từ xưa đến nay, cùng nhau vượt qua hoạn nạn thì dễ, nhưng hưởng phú quý bên nhau lại khó.
Dù trước đây có là đồng chí chung lý tưởng thì khi tranh g͙iành quyền lực, đao kiếm vung lên cũng là chuyện khó tránh khỏi.
Nhưng dù tɾong lòng đã có sự chuẩn bị, khi đối mặt với thực tế, cảm giác vẫn h0àn toàn khác biệt.
Cố Chấn Viễn là chỗ dựa duy nhất của cô và con gái tɾong thế giới này. Nếu anh xảy ra chuyện gì, như vậy chẳng phải cô sẽ phải tự mình ra trận cùng người đi đâύ trí đâύ dũng sao.
Đặc biệt là đám người nhà họ Thư kia. Nếu không phải bởi vì có Cố Chấn Viễn Cố Chấn Viễn trấn áp bọn họ, e rằng bọn họ đã sớm tìm đến làm phiền cô – bé gái mồ côi này rồi.
Mà nếu không phải có Cố Chấn Viễn, chỉ sợ cô cũng đã không kìm nén nổi mà thuê sát thủ giết sach cả nhà họ Thư từ lâu rồi.
Vậy nên, vì lợi ích của cả hai, Cố Chấn Viễn nhất định phải sống thật tốt.
Nếu Cố Chấn Viễn có mệnh hệ gì, không chỉ nhà họ Thư tìm đến cô, mà ngay cả nhà họ Cố cũng sẽ tìm tới.
Lúc đó, danh sách những kẻ cô muốn giết lại càng dài thêm một nhà nữa.
Vội vàng chạy đến bệnh viện, Thư Viện đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Nhưng khi bước vào phòng bệnh, cô thấy Cố Chấn Viễn đang ngồi ngay ngắn trên giường, chỉ là cả cánh tay trái đã được băng bó kỹ lưỡng, khuôn mặt có phần tiều tụy. Nhìn chung, anh không có thương tích nào nghiêm trọng.
Dù vậy, hai chân cô vẫn không nhịn được bủn rủn. Nếu không có chị Giang đỡ kịp, chỉ sợ Thư Viện sẽ chịu đựng không nổ ngã quỵ xuống đất.

⬅ Trước Tiếp ➡