⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là lần đầu tiên chị Giang nghe Thư Viện nhắc đến chuyện của Thư gia. Mặc dù biết mình không nên hỏi, nhưng mấy tháng nay, mối quan hệ giữa chị và Thư Viện khá tốt, nên chị vẫn quyết định mở miệng.
"Phu nhân, Thư gia là nhà mẹ đẻ của cô, Thư lão gia tử đã chết, người Thư gia chính là thân nhân còn lại của cô. Tại sao cô lại không qua lại với họ?" Nhà họ Thư cũng xem như không có đứa con gái này vậy, chưa từng đến Lan Viên tìm Thư Viện, mà Thư Viện cũng không có bất kỳ liên hệ gì với họ.
"Lý do rấtđơn giản thôi, vì chú hai của tôi chính là hung thủ đã hại chết cha mẹ tôi." Thư Viện không cảm thấy có gì phải giấu giếm. Người ta nói "việc xấu tɾong nhà không nên truyền ra ngoài", nhưng đó là với điều kiện cô xem Thư gia là người nhà. Mà cô thì chẳng có chút tình cảm nào với bọn họ cả.
Chị Giang sững sờ,há hốc miệng nhìn Thư Viện.
"Có gì đáng ngạc nhiên đâu? Từ chuyện của tiên sinh nhà chị, lẽ ra chị phải biết. Có mẹ kế thì có cha dượng. Dù cha của tiên sinh nhà chị có hơi quá quắt một chút, nhưng chị thử nghĩ xem, ngay cả anh chị em ruột thịt còn có thể vì gia sản mà tranh đâύ, huống hồ gì là anh em khác mẹ?"
“Bà nội ruột của tôi mất sớm, ông nội tôi đương nhiên sẽ tái hôn. Vấn đề ở chỗ, bà nộ tôi là con gái một, khi gả cho ông nội, bà đã mang toàn bộ gia sản nhà ngoại về. Nên khi bà mất, tài sản đó nghiễm nhiên thuộc về con trai duy nhất của bà – tức là cha tôi."
"Nếu ông nội tôi không tái hôn thì đã chẳng có chuyện gì. Nhưng ông ấy không chịu nổi cô đơn, rồi sau đó ông cưới thêm vợ sinh thêm con trai con gái. Lúc bọn trẻ còn nhỏ thì chưa có gì, nhưng đến khi lớn lên, biết được rằng đại ca sẽ nhận một nửa gia sản vì đó là của hồi môn của mẹ ruột anh ấy, bọn họ làm sao chịu được?"
"Nếu ông nội tôi là người quyết đoán thì cũng không sao. Nhưng vấn đề là trước khi cha mẹ tôi qua đời, ông ấy vẫn luôn vùi đầu vào cát, tự lừa mình dối người rằng người vợ sau của mình là người phụ nữ hiền thục, con cái của ông hòa thuận yêu thương nhaụ Ông còn nghĩ dù là ông tái hôn, xây dựng gia đình mới nhưng vẫn là một mái ấm tràn đầy tình yêu thương cha hiền con hiếụ" Vẻ mặt Thư Viện trào phúng nói.
"Mãi đến khi cha mẹ tôi qua đời, ông nội tôi mới chịu ngẩng đầu khỏi cát, đối diện với thực tế rằng con cái của ông đã sớm tranh đoạt tài sản đến đỏ mắt. Cũng may khi đó ông vẫn còn đủ uy quyền để trấn áp những người con trai con gái khác. Nếu không chỉ sợ tôi đã không thể sống đến ngày xuấtgiá, mà đã bị bọn họ ra tay giết từ lâu rồi."
"Tôi và bọn họ đều hiểu rõ sự thật về cái chết của cha mẹ tôi. Nhưng ông nội tôi vừa muốn bảo vệ tôi, lại vừa muốn giữ gìn những đứa con khác của mình. Vì thế, ông đã gả tôi cho tiên sinh nhà chị."
"Bởi vì có tiên sinh nhà chị, dù nhà họ Thư có ghen tị với số tài sản tôi mang đi, họ cũng không dám động vào tôi. Mà chỉ cần người nhà họ Thư không động vào tôi, tôi cũng sẽ không làm gì họ. Đây coi như là một loại cân bằng."

⬅ Trước Tiếp ➡