"Về nói với chú hai tôi, chuyện lần này chỉ là lời cảnh cáo. Hãy trả lại tất cả những gì bà nội tôi để lại. Nếu đồ không còn, thì dùng tiền bồi thường. Nếu còn dám làm thêm lần nữa, vậy thì đừng trách tôi không nương tay." Cô vốn chẳng muốn để tâm đến bọn họ, nhưng bọn họ lại tự tìm đường chết. Vậy muốn trách thì trách bọn họ đi.
"Nhị tiểu thư, nếu cô làm vậy thì chẳng khác nào bức cô nãi nãi vào chỗ chết " Năm đó, lão gia đã để lại rấtnhiều đồ cho cô nãi nãi làm của hồi môn. Nếu bây giờ Thư Viện đòi lại tất cả, thì cô nãi nãi sẽ chẳng còn mặt mũi nào sống ở nhà chồng.
"Bà ta còn không muốn để tôi sống, vậy tôi cần quan tâm bà ta có chết hay không?" Cô không phải loại người từ bi đến mức đó.
Ai dám tát cô một cái, cô sẽ không chỉ tát lại một cái mà còn tặng thêm một cái làm lãi
khi đàm phán thất bại, Thư Bình dẫn người rời đi. Thư Viện dù cố gắng kìm nén cơn giận nhưng tɾong lòng vẫn tràn đầy lửa giận.
Đây không phải là phản ứng mà cô nên có. Với cô, Thư Bình và những người đó chỉ là người ngoài, không đáng để cô phản ứng ma͙nh như vậy. Sau khi bình tĩnh lại, Thư Viện hiểu rằng đây là phản ứng cảm xúc của nguyên chủ.
Khi đến thế giới này, cô từng nghĩ rằng nếu mình đã tới đây, thì liệu nguyên chủ có phải đã đi đến thế giới của cô không?
Dù có toàn bộ ký ức của nguyên chủ, nhưng đối với cô, những ký ức đó chỉ như đang xem một bộ phim. Chỉ đến lúc này, cô mới thực sự cảm nhận được cơn giận của nguyên chủ.
Thật ra, nếu suy nghĩ kỹ, nguyên chủ cũng là một đứa trẻ đáng thương.
Ông nội của cô ấy có vẻ đã suy nghĩ vì cô ấy rấtnhiều, cũng làm rấtnhiều điều vì cô ấy, nhưng đồng thời cũng đã khiến cô ấy phải chịu nhiều uất ức, cho nên nguyên chủ yêu ông, nhưng cũng hận ông.
Không có sự bảo vệ của ông nội, cô ấy đã không thể sống đến tận bây giờ.
Nhưng ông nội cô ấy lại thừa biết cha mẹ cô ấy đã chết như thế nào, vậy mà vẫn lựa chọn bao che cho hung thủ.
Nguyên chủ muốn báo thù cho cha mẹ nhưng lại không thể quên ơn dưỡng dục của ông nội.
Cả cuộc đời ngắn ngủi của nguyên chủ tràn đầy mâu thuẫn và đau khổ.
Dù tɾong mắt cô, những đâύ tranh đó h0àn toàn không cần thiết, nhưng cô đã trưởng thành hơn nguyên chủ rấtnhiều, cũng trải qua nhiều chuyện hơn nguyên chủ.
Cô đã từng yêu, từng hận, từng đau khổ. Những cảm xúc và trải nghiệm đó như ngọn lửa rực cháy, từng chút một tạo nên con người cô ngày hôm nay.
Đối cô mà nói, cô có thể hiểu được nỗi đau và sự mâu thuẫn của nguyên chủ, nhưng nếu người nhà họ Thư dám tìm đến trêu chọc cô, cô cũng tuyệt đối sẽ không do dự mà vỗ chết bọn họ.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô nhấp một ngụm trà mà Cố Chấn Viễn đưa tới.
"Anh biết rồi à?" Thư Viện nhướng mày nhìn Cố Chấn Viễn.
Cố Chấn Viễn gật gật đầụ "Chuyện của Thư Bình và những người khác, lúc trước ông nội em cũng từng nói với anh. Lúc đó ông ấy nói giao họ cho em là để em có người giúp đỡ. Chỉ là anh không nghĩ tới em đã sớm đuổi họ đi rồi."