⬅ Trước Tiếp ➡
Từ khi nhập viện, anh chưa từng chạm vào cô. Giờ đây, Thư Viện lại chủ động dựa gần anh thế này, khiến thân dưới anh lập tức có phản ứng.
Thư Viện đương nhiên cũng cảm giác được Cố Chấn Viễn phản ứng, cô vòng tay ôm cổ anh, hơi thở phả nhẹ vào tai anh, cố ý hỏi "Muốn em không?"
Muốn không?
Anh đương nhiên muốn.
Trước đây, anh vẫn luôn cho rằng mình là người thanh tâm quả dục, nhưng đến tận bây giờ, anh mới nhận ra rằng, anh h0àn toàn không phải như vậy.
Lúc này, anh chỉ muốn đem tiểu yêu tinh này đè dưới thân mà hung hăng chà đạp.
Bàn tay của Thư Viện lướt từ cổ Cố Chấn Viễn đi dọc xuống dưới, thẳng đến phần bụng dưới của anh, cô khẽ vuốt ve, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng thở gấp của Cố Chấn Viễn, cô mới chậm rãi mở miệng.
"Nếu đã muốn, vậy anh còn định ở tɾong bệnh viện bao lâu nữa? Màn kịch của anh diễn xong rồi."
Du͙c vọng tɾong người Cố Chấn Viễn lập tức bị dập tắt ngay tức khắc. Anh nhìn Thư Viện, hiểu rằng cô đã sớm biết mọi chuyện.
"Em biết từ khi nào?" Có phải anh đã để lộ sơ hở ở đâu không?
"Ngay từ đầu đã biết rồi." Nếu không, sao cô lại có thể ngoan ngoãn phối hợp ở lại bệnh viện với anh chứ? Dù phòng bệnh có được trang trí tốt đến đâu, cũng không thể so sánh với căn phòng của cô.
Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Cố Chấn Viễn "Em biết bằng cách nào?"
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn một hồi lâu sau đó mới đáp "Trực giác."
Câu trả lời kiểu gì vậy?
"Ngay khi nghe tin anh bị nước trà làm bỏng, em đã cảm thấy kỳ lạ rồi. Không phải chuyện anh ra tay cứu người kỳ lạ, mà là không có lý do gì anh lại không né kịp. Tuy bề ngoài anh trông giống một thư sinh yếu ớt, nhưng em là người nằm cạnh anh mỗi đêm, làm sao có thể không biết đó chỉ là vỏ bọc giả của anh chứ?"
Một thư sinh yếu ớt mà có thể kéo cô cùng “chiến đâύ” suốt đêm mà không biết mệt sao?
"Sau đó khi em đến bệnh viện nhìn thấy anh, em càng chắc chắn anh cố ý bị thương. Dù không biết anh muốn làm gì, nhưng em biết anh cố tình trốn vào bệnh viện."
Cố Chấn Viễn không phủ nhận, đúng là anh đã cố ý bị thương để có thể vào bệnh viện.
Vốn dĩ, anh nghĩ rằng Thư Viện không biết, vậy thì anh cũng không cần phải giải thích gì, chỉ cần giữ cô ở lại bệnh viện là được.
Nhưng không ngờ cô đã sớm nhìn thấu mọi chuyện.
"Em cũng không muốn hỏi anh trốn vào bệnh viện để làm gì, nhưng em muốn biết khi nào anh mới kết thúc vở kịch này." Thư Viện tất nhiên không thể nói thẳng với Cố Chấn Viễn rằng cô đã ċһán ở bệnh viện rồi.
"Em nhớ Sở Sở rồi. Từ lúc Sở Sở chào đời đến giờ, chưa từng rời xa em. Nếu không phải sợ tɾong bệnh viện có nhiều vi khuẩn, sức đề kháng của con bé yếu, thì em đã đưa con đến đây từ lâu rồi. Anh không nhớ con gái của chúng ta sao?"
Nhớ.
Anh đương nhiên là rấtnhớ con bé. Anh đến tuổi này rồi mà chỉ có duy nhất một đứa con ruột.
Sở sở có thể nói là bảo bối mà anh nâng niu tɾong lòng bàn tay.
Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói "Chúng ta vẫn chưa thể về gặp Sở Sở."
Bọn họ còn phải ở lại bệnh viện thêm vài ngày nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡