⬅ Trước Tiếp ➡
Bác cả của anh ta là một người thông minh, khôn khéo, bạn bè thân giao khắp thiên hạ, có không biết bao nhiêu người quý mến.
Nhưng những người từng mang ơn bác cả, giờ đây hầu như đều đã trở thành chướng ngại của nhà họ Thư.
"Nếu không có cô ruột con, thì nhà họ Thư cũng... Cũng không đến lượt nhà chúng ta nắm quyền đâụ" Thư nhị gia thật sự không thể nào nói xấu em gái mình được.
Dù em gái hắn có làm sai đi chăng nữa, thì cũng là vì suy nghĩ cho hắn mà thôi.
"Sai." Thư Thận Ngôn nhìn thẳng vào cha mình, giọng lạnh lùng "Cho dù bác cả không mất, thì nhà họ Thư cũng sẽ do nhà chúng ta kế thừa. Bác dâu đã bị tổn thương thân thể khi sinh A Viện, không thể có thêm con. Với tình cảm của hai vợ chồng bọn họ, bác cả tuyệt đối sẽ không ra ngoài tìm phụ nữ khác sinh con."
Hơn nữa, trước khi bác cả mất, ông thường xuyên mang anh ta the0 bên cạnh dạy bảo, rõ ràng là đã có ý định truyền lại nhà họ Thư cho anh ta.
"Nhưng trên đời này, chuyện gì cũng có thể xảy ra..." Dù anh trai và chị dâu lúc còn sống rấtmực yêu thương nhau, nhưng ai biết về sau có thay đổi gì không?
"Cho dù bác cả có con riêng đi nữa, cha nghĩ với tính cách của bác, bác có thể giao nhà họ Thư vào tay một đứa con ngoài giá thú không?" Bác cả là người được ông nội dạy dỗ từ nhỏ, đối với ông, nhà họ Thư còn quan trọng hơn cả bản thân ông.
Thư nhị gia không thể nào phản bác được.
Hắn hiểu rõ anh trai mình, người vì nhà họ Thư được cha đích thân nuôi dạy, tɾong đầu lúc nào cũng đặt lợi ích của gia tộc lên hàng đầụ
"Thận Ngôn, dù sao đi nữa, cô ruột của con vẫn là người thân của con. Con... Con không thể mặc kệ cô con được " Nghĩ đến cảnh em gái khóc lóc thảm thiết trước mặt mình vào buổi chiều nay, Thư nhị gia sao có thể không đau lòng?
Năm đó sau khi anh trai qua đời, em gái hắn bị ép gả ra khỏi thủ đô, cha hắn không cho phép em gái hắn quay về. Dù hắn vẫn tranh thủ thời gian đến thăm em gái, nhưng suốt những năm qua, nó đã chịu không ít khổ cực.
Một người con gái bị nhà mẹ đẻ ruồng bỏ, thì nhà chồng làm sao có thể coi trọng bà ta được?
"Con có thể làm gì được? Chính bà ấy tự chuốc lấy tai họa này mà." Thư Thận Ngôn nhìn cha, giọng lạnh nhạt "Dù thế nào đi nữa, A Viện vẫn là con gái của nhà họ Thư. Cuộc hôn nhân của em ấy xảy ra vấn đề, thì có lợi gì cho nhà họ Thư chúng ta? Vậy mà mọi người lại phái người đến can thiệp vào hôn nhân của em ấy. Các người thật sự nghĩ rằng em ấy không có tính khí sao? Giờ thì hay rồi, em ấy tức giận phản kích, vậy các người cũng nên chịu trách nhiệm đi."
Chuyện lần này cũng cho thấy rõ ràng một chuyện Trước đây Thư Viện không phải không biết giận, không phải không có tính tình, mà là cô vì nể mặt ông nội nên mới nhẫn nhịn.
Bây giờ ông nội mất rồi, em ấy không còn gì phải kiêng nể nữa. Nếu nhà họ Thư dám đụng vào em ấy, em ấy nhất định sẽ khiến nhà họ Thư mất hết mặt mũi.
"Nhưng mà..."
Thư nhị gia còn muốn nói chút gì đó, nhưng bị Thư Thận Ngôn cắt ngang.

⬅ Trước Tiếp ➡