⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi lên xe, tɾong xe chỉ có cô, Cố Chấn Viễn, phó quan Giang và một tài xế quen thuộc. Vì vậy, cô mới mở miệng hỏi “Chúng ta đi đâu vậy?”
"Chúng ta sẽ đến một căn cứ bí mật." Cố Chấn Viễn mỉm cười nhìn Thư Viện nói "Chỉ cần đợi vài ngày, chúng ta có thể quay về Lan Viên."
Thư Viện nhận ra rằng, mặc dù trên mặt Cố Chấn Viễn có nụ cười, nhưng đôi mắt lại không hề vui vẻ.
Thư Viện thử hỏi "Vậy còn Sở Sở thì sao?"
"Sở Sở không sao cả." Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói "Chờ thêm hai ngày, chúng ta quay về Lan Viên, em sẽ gặp lại con gái thôi."
Từ giọng điệu của anh, Thư Viện chắc chắn rằng con gái mình thực sự không gặp nguy hiểm, trái tim cô cuối cùng cũng thả lỏng.
"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao chúng ta phải rời khỏi bệnh viện?" Cô biết rõ, ban đầu Cố Chấn Viễn không hề có ý định rời khỏi bệnh viện.
Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện một hồi lâu sau mới chậm rãi nói "Chu Hi, cô ta đã chuyển thông tin nhận được từ chỗ La Đại Xuân cho phe diều hâu chủ chiến , cho nên hôm qua có hai người phe bồ câu phái bị giết, bọn họ lo lắng anh sẽ có nguy hiểm, cho nên mới yêu cầu anh di chuyển đến địa điểm dự phòng."
Thư Viện ngây ngẩn cả người.
Không ai thích kẻ phản bội. Cho dù Chu Hi có đi the0 phái Diều hâu, cô ta cũng sẽ không được trọng dụng͟͟.
Không đúng Cô đã gặp Chu Hi, tuy cô ta ngạo mạn mắt mọc trên đỉnh đầu, không để người bình thường vào mắt, nhưng cô ta tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Vậy tại sao cô ta lại làm vậy?
“Phe Diều hâu đã hứa hẹn với cô ta bao nhiêu ta sẵn sàng phản bội chồng mình?” Chẳng phải tình cảm của hai vợ chồng họ rấttốt sao “La Đại Xuân, anh ta thực sự không hề hay biết gì sao?”
"Hiện tại vẫn chưa rõ, nhưng bệnh viện không còn an toàn nữa, nên tốt nhất chúng ta cứ rời đi trước." Mặc dù cuộc đâύ đá giữa hai phe không nên liên quan đến anh, nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra ngoài dự liệụ
Vì bây giờ vẫn là ban ngày, nên xe không chạy quá nhanh. Từ cửa sổ xe nhìn ra, có thể thấy bọn họ đang đi về phía ngoại ô.
Chiếc xe bọn họ ngồi trông rấtbình thường, màu đen, thoạt nhìn chẳng khác gì xe riêng thông thường. Từ vẻ ngoài, không ai có thể nhận ra chiếc xe này có điểm gì đặc biệt. Nhưng Thư Viện biết rõ, chiếc xe này đã được cải tạo, có thể chịu được một phát đạn pháo.
Hành trình vẫn diễn ra suôn sẻ, xe tiếp tục tiến về vùng ngoại ô. Đúng lúc Thư Viện nghĩ rằng có thể thở phào nhẹ nhõm, thì một biến cố bất ngờ xảy ra khi họ đi qua một giao lộ.
Một cô gái xinh đẹp khoảng hai mươi tuổi từ tɾong con hẻm nhỏ lao ra, sau đó va ma͙nh vào đầu xe, tiếp the0 ngã xuống đất.
Ngay sau đó, năm người đàn ông lực lưỡng xuấthiện, ai nấy đều vai u thịt bắp, nhìn là biết không phải người tốt.
Ở thời đại này số lượng xe tư nhân không nhiều, vì vậy khi những người đàn ông đó nhìn thấy chiếc xe, họ lập tức chững lại, dường như đang cân nhắc xem có nên tiếp tục truy đuổi hay không.
"Xuống xem thử đi." Cố Chấn Viễn nói.
Giang phó quan xuống xe, cô gái kia nhìn thấy Giang phó quan lập tức nói "Cầu xin anh, cứu tôi."

⬅ Trước Tiếp ➡