Chuyện chính trị, cô không hiểu, nên cô cũng không muốn hỏi nhiềụ
"Chuyện người phụ nữ vừa nãy là sao? Cô ta nhắm vào anh đúng không?" Hơn nữa, mấy người đàn ông đi cùng chắc chắn cũng là do cô ta sắp xếp.
"Anh đã cử người điều tra thân phận thực sự của cô ta rồi. Cô ta nói mình là cháu gái của Triệu Chu Sơn, nhưng the0 những gì anh biết, Triệu Chu Sơn vốn không có cháu gái mới đúng." Người phụ nữ đó xuấthiện vào đúng thời điểm quá mức mẫn cảm, làm sao cô ta biết anh sẽ đi qua đó?
"Triệu Chu Sơn là ai?" Cái tên này, Thư Viện chưa từng nghe qua, tất nhiên càng không biết ông ta là nhân vật nào.
Cố Chấn Viễn nhướng mày hỏi "Em không biết Triệu Chu Sơn là ai à?"
"Em nên biết sao?" Thư Viện hỏi ngược lại.
"Triệu Chu Sơn là viện trưởng Viện nghiên cứu Chu Sơn. Ông ta chuyên nghiên cứu về hạt nhân, mà Viện nghiên cứu Chu Sơn chính là do ông ta hiến tặng toàn bộ gia sản để xây dựng nên." Trong nước, số lượng nhà khoa học nghiên cứu về lĩnh vực này quá ít, vì vậy, từng người tɾong số họ đều là báu vật. Hơn nữa, Triệu Chu Sơn lại là một học giả thực sự có tài.
Trong thế giới của cô, chỉ cần nhắc đến hạt nhân là sẽ nghĩ ngay đến tai họa, vụ nổ Chernobyl khiến cả một vùng đất rộng lớn trở thành cấm địa suốt mấy chục năm. Nhưng ở thế giới này, năng lượng hạt nhân mới chỉ bắt đầu được nghiên cứụ
"Nếu vậy, gia đình ông ta chắc hẳn cũng được bảo vệ cẩn thận. Nhưng vừa rồi anh lại nói Triệu Chu Sơn không có cháu gái?"
Cố Chấn Viễn gật đầu "Triệu Chu Sơn có hai con trai. Một người ở nước ngoài là học giả toán học, một người tɾong nước chỉ là một giáo sư vật lý đại học. Cả hai người đều không kế thừa sự nghiệp của Triệu Chu Sơn. Mà Triệu Chu Sơn cũng đã qua đời hai năm trước vì bị bệnh. Nhưng người phụ nữ tự nhận là cháu gái Triệu Chu Sơn này lại có tɾong tay tài liệu nghiên cứu của Triệu Chu Sơn."
"Vậy cô ta tìm anh để làm gì?" Không cần nghĩ cũng biết chuyện này có vấn đề.
Cố Chấn Viễn lắc đầu "Anh biết Triệu Chu Sơn, nhưng anh chưa từng gặp ông ta. Anh cũng không có quan hệ gì với nhà họ Triệu, vì vậy anh không hiểu vì sao cô ta lại tìm đến anh. Nhưng tất cả những gì đã xảy ra đều sẽ để lại dấu vết. Chỉ cần lần the0 manh mối, chắc chắn có thể tìm ra lai lịch của người phụ nữ kia và kẻ đứng sau cô ta."
"Cô ta nhắm vào anh." Nếu không, cô ta đã không chờ sẵn ở đó và dàn dựng một màn kịch như vậy.
"Nhìn có vẻ là vậy." Điều này cũng có nghĩa là hành tung của anh đã bị lộ. Hơn nữa, việc anh đến đây là quyết định tɾong ngày, vậy mà vẫn có người đón đầu chờ sẵn. Điều đó chứng tỏ, tɾong số những người bên cạnh anh có kẻ phản bội. Vừa rồi anh đã cử người đi điều tra.
"Mỹ nhân kế." Dù cô chỉ nhìn lướt qua, nhưng không thể phủ nhận, cô ta đúng là một mỹ nhân.
"Vô dụng͟͟ với anh." Anh không phải chàng trai non nớt mới bước chân vào đời. Những năm qua, những cái bẫy nhắm vào anh nhiều không đếm xuể. Người muốn dùng mỹ nhân kế với anh cũng không phải một hai lần.
"Nhưng anh có hứng thú với người tên Triệu Chu Sơn." Nên mới nói, mưu kế này rõ ràng là nhắm vào Cố Chấn Viễn.