⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhà họ Thư của chúng ta chẳng phải đã mất mặt từ lâu rồi sao?” Thư Nhu Nhu nhìn cha và cô mình một cái rồi nói “Ai mà không biết chuyện xấu của nhà họ Thư chứ? Vì tranh g͙iành gia sản, các người đã hại chết bác cả và bác dâụ Dù ông nội đã đứng ra thu dọn hậu quả, khiến người ngoài tin rằng đó chỉ là một tai nạn, nhưng chỉ có thể lừa ngoài mà thôi, người thông minh ai mà không biết bác cả và bác dâu là do ba anh em các người hợp mưu giết hại chứ?
Nghe con gái nói vậy, Thư Nhị gia lập tức giận tím mặt quát lên “Con đang nói linh tinh cái gì vậy?”
Nhưng vấn đề là, Thư Nhu Nhu chẳng hề quan tâm đến cơn giận của cha mình.
“Con có nói bậy hay không, chẳng phải cha là người rõ nhất sao? Nếu không phải vì ông nội đã quá thất vọng về các người, thì sao ông lại bỏ qua các người mà bồi dưỡng anh họ chứ? Sao ông lại gả cô đi xa và không cho phép cô quay về nhà họ Thư nữa? Chẳng phải vì ông sợ cô sẽ quay lại xúi giục các người gây họa sao?”
Thư Nhu Nhu không thể không khâm phụctầm nhìn xa trông rộng của ông nội. Cô ruột này của cô quả thật là một kẻ chuyên gây họa.
Vốn dĩ bọn họ với Thư Viện nước sông không phạm nước giếng, người nào sống cuộc sống của người đó.
Thế mà cô ruột cô vừa quay về đã xúi giục cha cô và bác hai ra tay với Thư Viện. Bây giờ thì hay rồi, Thư Viện trả đũa.
Giờ lại chạy đến khóc lóc với cha cô.
Đây chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao?
“Thư Nhu Nhu, cha là cha con, sao con có thể nói chuyện với cha như vậy?” Thư Nhị gia lửa giận bùng lên quát lớn.
“Chính vì cha là cha của con nên con mới nói với cha như vậy.” Thư Nhu Nhu liếc nhìn cô ruột đang ngồi bên cạnh “Nếu không thì chỉ sợ cha lại bị người ta bán mà còn giúp người ta đếm tiền nữa. Nhận nhầm kẻ vong ân bội nghĩa thành thỏ trắng ngây thơ, hại mình cũng hại cả gia đình chúng ta.”
Vừa dứt lời, nước mắt của Thư cô cô lại tuôn rơi.
“Nhu Nhu, sao cháu có thể nói cô vậy? Cô là cô của con, cha con là anh ba của cô, cô tuyệt đối không có ý xấu với mọi người.
Nhưng vấn đề là, Thư cô cô nói ra những lời này, tin hay không là chuyện của người khác, nhưng Thư Nhu Nhu thì tuyệt đối không tin.
“Cô à, cháu đâu phải ba tuổi nữa, lời cô nói, cháu không tin một chữ nào đâụ” Lời Thư Nhu Nhu nói ra tuyệt đối không dễ nghe “Năm đó cô có thể xúi khiến cha cháu và bác hai hại chết bác cả và bác dâụ Trước đó lại xúi giục cha và bác hai mưu hại Thư Viện. Cô nói cô không có ý xấu với chúng cháu, lời này nói với ai người ta cũng không tin tưởng đâu “
“Cô... Cô cũng chỉ vì muốn tốt cho các con thôi...” Thư cô cô vừa khóc vừa nói.

⬅ Trước Tiếp ➡