Thư cô cô lập tức cảm thấy bất an, bà ta vội vàng lên tiếng "Chị dâu ba, chị nghe em nói đã "
"Không." Tống Minh cắt ngang lời Thư cô cô "Bây giờ tôi không muốn nghe cô nói. Mặc kệ cô có muốn nói gì, thì cũng phải đợi tôi nói xong rồi cô lại mở miệng."
"Chị dâu ba." Thư cô cô vừa mới mở miệng.
Tống Minh lập tức hung hăng trừng mắt liếc Thư cô cô một cái "Câm miệng Cô câm miệng cho tôi. Dù cô có muốn nói gì, cũng phải đợi tôi nói xong rồi hẵng nói. Nếu cô còn dám chen ngang, cẩn thận tôi không kiềm chế được mà động tay đánh cô đấy "
Trước lời đe dọa của Tống Minh, Thư cô cô không thể không sợ.
Tống Minh hít sâu một hơi, nhìn chồng nói "Ông có biết không, năm đó sau khi em gái tốt của ông thiết kế giết anh trai và chị dâu, người tiếp the0 mà cô ta muốn diệt trừ là ai không?”
Bà hít sâu thêm một hơi rồi nói tiếp "Người tiếp the0 mà cô ta muốn giết chính là anh hai, là ông, còn cả ba đứa trẻ nữa. Như vậy, cô ta sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của nhà họ Thư "
Tống minh mới nói xong, Thư cô cô đã hét lên "Chị nói dối Tôi không làm chuyện như vậy "
Thư tam gia không thể tin được nhìn vợ mình, vừa rồi hắn nghe thấy gì vậy? Sau khi em gái giết anh trai và chị dâu, còn định giết cả họ nữa sao?
Sao có thể như vậy được?
Đây là suy nghĩ đầu tiên xuấthiện tɾong đầu Thư tam gia.
Làm sao em gái hắn lại có thể làm ra chuyện như thế?
Đúng, việc trừ khử anh trai và chị dâu là do em gái lên kế hoạch, nhưng đó cũng là vì em gái không nỡ nhìn hắn và anh hai bị anh cả đè ép đến mức không thể thở nổi.
Nếu bọn họ là anh em ruột cùng mẹ, có lẽ mẹ bọn họ đã không quá quan tâm.
Nhưng bọn họ lại không cùng một mẹ sinh ra.
Dưới sự xuấtsắc của anh cả, hắn và anh hai trở nên vô dụng͟͟. Không chỉ cha không để mắt đến bọn họ, mà ánh nhìn của mọi người cũng chỉ tập trung vào anh cả.
Dưới áp lực lâu dài và những lời oán trách của mẹ, khi em gái đưa kế hoạch ấy, hắn và anh hai dù biết không nên làm, nhưng cuối cùng vẫn nhắm mắt che lương tâm lại mà thực hiện.
Bọn họ đã thành công loại bỏ anh trai và chị dâu, nhưng từ đó, hắn cũng không còn những đêm yên giấc nữa.
Hắn vốn dĩ cho rằng chỉ cần trừ khử anh cả, hắn có thể thở phào nhẹ nhõm, sẽ không còn ai đè ép hắn nữa, cũng không còn ai khiến hắn trở nên vô dụng͟͟.
Nhưng hắn đã sai. Không còn anh cả, hắn chợt nhận ra mình cũng mất đi mục tiêụ
Chỉ đến lúc ấy, hắn mới hiểu, anh cả chính là mục tiêu mà bấy lâu nay hắn luôn đuổi the0, luôn mong có ngày vượt qua được anh cả.
Nhưng anh cả đã chết. Hắn sẽ không bao giờ có cơ hội vượt qua anh cả nữa.
Rồi chuyện nhanh chóng bại lộ. Dù cha hắn đã ra tay che giấu tất cả.
Nhưng sự thật vẫn không thể nào lừa được lòng người.
Bao nhiêu năm qua, hắn chưa bao giờ trách em gái, chỉ luôn nghĩ rằng đó là vì hắn và anh hai không đủ bản lĩnh, không giữ vững được lập trường.