⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng chú rể lại cưới một người vợ như cô anh ta. Thật lòng mà nói, nếu không phải vì bà ta mang họ Thư, nếu không phải vì ông nội chú rể năm đó muốn giúp nhà họ Khâu tiết kiệm ba mươi năm phấn đâύ, thì với tính cách của cô anh ta, căn bản không xứng với chú rể chút nào
Thư Thận Ngôn có thể không cần để ý đến sống chết của cô ruột mình, chỉ cần bề ngoài thể hiện đã quan tâm là đủ.
Nhưng đối với chú rể, anh ta lại không thể nhẫn tâm như vậy, bởi vì chú rể thực sự là một người tốt.
Chính vì vậy, sau khi suy nghĩ nhiều lần, Thư Thận Ngôn mới quyết định ôm chuyện này trên người.
Nhưng Thư Viện có đồng ý lui một bước hay không thì Thư Thận Ngôn lại h0àn toàn không chắc chắn.
Quả nhiên, sau khi nghe Thư Thận Ngôn nói xong, Thư Viện nhướng mày nói "Đó là cô ruột của anh chứ không phải cô ruột của tôi, tại sao tôi phải suy nghĩ cho bà ta?"
"Anh không yêu cầu em suy nghĩ cho cô ruột của chúng ta. Nói thẳng ra, anh cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện sống chết của bà ta. Người phụ nữ đó chỉ biết gây họa, lúc nào cũng xúi giục người khác làm chuyện xấu để rồi mình ngồi hưởng lợi. Một người cô như thế, anh còn không cần, huống chi là em. Nhưng chú rể thì khác, ông ấy là một người tốt, người anh muốn giúp cũng chính là ông ấy.
Năm đó, ông ấy lấy cô h0àn toàn là do bị ông nội ép buộc. Mà ông nội của ông ấy ép ông ấy không chỉ vì muốn hưởng lợi từ nhà họ Thư, mà còn vì nhà họ Thư từng cứu giúp nhà họ Khâu, cho nên nhà họ Khâu luôn mang ơn. Nếu không cho dù nhà họ Thư chống lưng, với tính cách của cô, bà ta cũng không thể sống thoải mái suốt những năm qua.” Thậm chí sau khi ông nội mất, vẫn còn tâm trạng quay về nhà mẹ đẻ gây chuyện.
Dĩ nhiên, những lời sau đó, Thư Thận Ngôn không nói ra.
Thư Viện nhìn Thư Thận Ngôn hồi lâu rồi nói "Vậy anh nói thử xem."
"Chú rể đã hứa với anh, ông ấy sẽ đưa cô về và từ nay về sau sẽ không để cô bước chân vào thủ đô nữa. Ông ấy cũng đảm bảo rằng cô sẽ không còn làm phiền em nữa, chỉ mong em cho nhà họ Khâu mười năm từ từ trả hết số tiền đó." Anh ta hiểu rõ, những di vật của bà nội lớn e rằng đã bị cô anh ta tiêu xài gần hết.
Nhà họ Khâu tuy g͙iàu có, nhưng nếu tɾong thời gian ngắn bắt họ lập tức lấy ra số tiền lớn như vậy thì không chỉ khiến họ tổn thất nghiêm trọng, mà thậm chí còn có nguy cơ bị người khác nuốt chửng.
"Lời hứa của ông ta có đáng tin không?" Thật lòng mà nói, một người mà cô chưa từng gặp bao giờ, sao Thư Viện có thể tin tưởng?
Thư Thận Ngôn do dự một lúc rồi nói "Anh có thể bảo đảm."
"Được thôi." Thư Viện nhìn Thư Thận Ngôn nói
"Người tôi tin không phải là ông ta, mà là anh. Nếu anh dám đảm bảo, vậy tôi sẽ nể mặt anh mà đồng ý. Nhưng nếu ông ta không làm được, để cô lại đến tìm tôi gây chuyện, thì tôi sẽ không đến tìm nhà họ Khâu tính sổ đâu, mà tôi sẽ trực tiếp tìm anh tính sổ "
"Em yên tâm, chú rể không phải là người vong ân bội nghĩa." Điều này, Thư Thận Ngôn có thể tự tin khẳng định.

⬅ Trước Tiếp ➡